Sunday, July 22, 2007

Lãng tử phim trường

Thứ Bảy, 25/03/2006 - 10:06 PM

Tú (đứng thứ nhất, từ trái sang) và ê-kíp đạo diễn, cascadeur... đang chuẩn bị cho một cảnh quay phi thân trong trường quay. Ảnh: L.Đ.L

Hai chàng trai hế hệ 1970, một người là dân tỉnh lẻ, học trường nào cũng không ổn, gõ cánh cửa nào để vào đời cũng bị đá văng. Một người là Việt kiều, lớn lên ở Mỹ, tốt nghiệp hai trường đại học danh tiếng ở Mỹ nhưng từ bỏ giấc mộng Hollywood để trở về Việt Nam. Họ gặp nhau và gắn kết như đôi sam chỉ vì có chung một khát vọng: lôi kéo khán giả ngược dòng thời gian về lịch sử 4.000 năm của dân tộc bằng những lợi thế của kỹ xảo điện ảnh hiện đại.


Minh Dofilm


Danh thiếp ghi: đạo diễn Đỗ Quang Minh, Giám đốc Công ty TNHH Hãng phim tư nhân Đỗ Gia (cạnh đó có logo DOFILM cùng với khẩu hiệu: Khán giả quyết định tất cả). Nhưng điều đặc biệt ở con người này là những chi tiết... chưa bao giờ được in và đóng vào hộp như thế. Đó là cậu con trai út của một gia đình có đến 10 anh em (đều là trai), sinh năm 1972, nói giọng Đà Nẵng mà nhiều người gọi anh thân mật là Minh Dofilm (và cái tên ấy dường như thích hợp với anh hơn là một Đỗ Quang Minh giám đốc trên giấy tờ).


Minh Dofilm có cái miệng rộng hơn những người bình thường nhưng ông trời không bắt nó phải mở toang mà chỉ "vạch một đường cong" vừa đủ cho ngôn từ phát ra mỗi khi nói. Thêm vào đó là một kiểu cười, gần như là khanh khách nhưng lay động đến cả hai mí mắt khiến cho người đối diện phải nhớ. Minh bảo, sau khi anh tốt nghiệp phổ thông ở Đồng Nai, mơ ước của gia đình lúc đó là mong con học lái xe để làm chủ một chiếc xe khách đường dài. Nhưng anh thi vào Trường Nghệ thuật - Sân khấu 2 và học khóa đào tạo diễn viên kéo dài 3 năm. Học xong Minh mới phát hiện ra điểm yếu của mình, là không sửa được những âm quá nặng của "chất Đà Nẵng" nên lặng lẽ bỏ nghề diễn viên để đầu quân vào cascadeur làm người chuyên đóng thế. Rồi qua một thời gian "thương tích đầy mình", Minh cho rằng mình chỉ "máu" chứ không có "tố chất" của một cascadeur, nên cũng rút lui để nộp hồ sơ thi vào Đại học luật. Làm sinh viên luật chưa đầy hai năm thì giấc mơ điện ảnh trỗi dậy, Minh bỏ trường theo học đạo diễn. Mất 3 năm để có tấm bằng đạo diễn, nhưng Minh gõ cửa cơ quan nào cũng không vào được. HTV thì bảo "không có hộ khẩu thành phố", VTV thì chê "chưa phải là bằng đại học", còn Đài truyền hình Bình Dương thì lúc đó dường như... không thể chấp nhận một ứng cử viên xin việc mà cái đầu cạo trọc lóc!


Sự kiện Tom Nguyễn


Minh chạy "lon ton", hầu như bất cứ việc gì cũng làm. Khi phim quảng cáo nổi lên, Minh cũng thử ngồi vào máy viết một kịch bản cho sản phẩm sữa. "Được một triệu đồng, mà tiền gửi xe chắc cũng mất ngần đó, vì phải chạy tới chạy lui lấy tư liệu, chỉnh sửa, trình duyệt không biết bao nhiêu lần. Nhưng bù lại mình được làm đạo diễn luôn phim quảng cáo đó. Và đó là lần khởi đầu suôn sẻ để rồi nhận được nhiều sô lớn hơn", Minh kể lại những ngày đầu của nghề đạo diễn như thế.


Cuối năm 2002, khi tư nhân cũng được phép nhảy vào lĩnh vực điện ảnh thì Minh đã "vắt chân lên cổ" chạy lo thủ tục thành lập doanh nghiệp. Nhưng phải mất 6 tháng sau, đến tháng 5/2003, Dofilm mới được cấp phép hoạt động. "Bầu sữa" lúc bấy giờ là phim quảng cáo, Minh phải luyện "độc chiêu" mới có thể vừa tồn tại trong cuộc cạnh tranh với các hãng khác, vừa phát triển thương hiệu của mình. Cuối năm 2004, đội xe đạp Cảng Sài Gòn một thời tung hoành đã lâm vào cảnh... giãy chết vì không có người nuôi, bỗng nhiên được một ông chủ tư nhân không tên tuổi rước về. Sự kiện ấy gây xôn xao giới thể thao TP.HCM một thời kỳ dài vì nhiều người không tin rằng Minh Dofilm có thể làm tròn chức năng của một "bầu" xe đạp. Nhưng Minh đã kéo được nhà tài trợ Bảo vệ thực vật Sài Gòn và hai năm qua các cua-rơ khoác áo Câu lạc bộ Bảo vệ thực vật Sài Gòn - Dofilm đã ẵm gần như trọn các huy chương vàng của làng xe đạp.


Nhưng xe đạp cũng chỉ là một "cuộc chơi"! Cái chính là đi đến đâu, người ta cũng thấy "ông bầu tóc đuôi gà" ấy lao vào tìm kiếm những tư liệu, sách báo nói về kỹ xảo điện ảnh để tha về. Khi tiếp xúc với chúng tôi, nhiều bạn bè của Minh còn nhớ, ra nước ngoài lần nào với anh thì bao nhiêu tiền "dự phòng" cũng đều bị Minh mượn sạch để ném vào các cửa hiệu sách và máy móc thiết bị 3D. Mùa hè năm 2004, khi Gã Shrek tốt bụng đến Việt Nam và trở thành bộ phim cổ tích hài 3D ăn khách nhất thì cũng là lúc những khát vọng làm phim lịch sử Việt Nam bằng kỹ xảo ấy ở "gã lãng tử" này bắt đầu cháy bỏng. Trong bối cảnh đó thì Tom Nguyễn (tức Nguyễn Hữu Tú), nhân vật được coi là "Người Việt duy nhất trên tàu tốc hành đến Bắc cực"... lù lù xuất hiện.


Minh (bìa phải), Tú (giữa) và đạo diễn Lưu Huỳnh tại trường quay ở Lê Văn Sỹ (quận Tân Bình, TP.HCM). Ảnh: L.Đ.L


Khát vọng phim lịch sử 3D


Minh hẹn chúng tôi lúc 13h ở một trường quay nằm hút sâu trong hẻm trên đường Lê Văn Sỹ, quận Tân Bình, TP.HCM. Khi chúng tôi đến thì thấy đạo diễn Lưu Huỳnh đang đổ mồ hôi cho một cảnh quay của phim ca nhạc. Nội dung bài hát thể hiện cảnh chàng thợ săn giương cung bắn một con chim bồ câu trắng, chim rơi xuống thì hiện nguyên hình là một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng chỉ thấy quay cảnh chàng trai dang tay đỡ một cô gái rơi từ trên cao xuống, thông qua những sợi cáp và áo bảo hiểm của nhóm cascadeur. Ngoài ra, hậu cảnh là một bức tường màu xanh chứ không hề có chim bồ câu và cây rừng gì cả. Minh bảo: "Dofilm nhận sô này nên mình và Tú phải đến xem, để đánh dấu một số vị trí quan trọng trên nền xanh, sau đó mang về lắp ráp cây cối, mây suối và chim bồ câu bằng 3D".


Một đêm, Minh hẹn chúng tôi ở văn phòng Dofilm lúc 20h và cho xem một đoạn 2 phút 11 giây mà anh bảo rằng "đỉnh cao của Dofilm từ khi thành lập đến nay". Đó là một cảnh "chết chìm" của chị Dần, nhân vật nữ chính do Trương Ngọc Ánh đóng trong bộ phim nhựa Áo lụa Hà Đông. Có thể nhận thấy ngay, từ một vài hạt mưa lác đác trên một khúc sông gợn sóng, qua bàn tay của Minh và Tú, cảnh mưa gió bão bùng trên sông nước dẫn đến cái chết của nhân vật trở nên dữ dội, gần với thực tế nghiệt ngã của thiên tai hơn.


Được ngồi trước máy vi tính cùng với Minh và Tú, mới thấy hết khát vọng thăng hoa của họ trên lĩnh vực này. Minh kể lịch sử vanh vách, thậm chí anh còn rành cả con voi mà nữ tướng Bùi Thị Xuân cưỡi có chiếc ngà thế nào; chiếc tàu bị Ngô Quyền đánh chìm được bố trí ra sao... "Người 3D không thể như người thực, nhưng nếu khéo sẽ biến nhược thành ưu, bỏ ngỏ một khoảng trống để khán giả tưởng tượng, người ta sẽ hình dung Thánh Gióng hình hài thế này, Hai Bà Trưng là thế kia, chứ không thể nào như hiện nay, nhân vật lịch sử nào cũng giống... Chi Bảo, Quyền Linh" - Minh lập luận như thế về phim lịch sử 3D và anh nói rằng "sẽ quyết tâm làm hết các nhân vật từ thời dựng nước đến thời Pháp thuộc".


Thực ra, cuối tháng 5/2005, khi phóng viên Thanh Niên phát hiện ra Tú - một thanh niên Việt kiều đã từ bỏ khoản lương 80.000 USD/năm ở một trong những studio lớn nhất của Hollywood để trở về quê hương với hoài bão thực hiện những dự án làm phim Việt Nam - và giới thiệu chi tiết một số thành công của anh trong lĩnh vực đồ họa 3D, trong đó có bộ phim Tàu tốc hành đến Bắc cực (Polar Express), thì hàng chục công ty trong nước đã tìm kiếm Tú để mời về cộng tác. Chàng trai Việt kiều tài hoa (và cả râu ria ngập mặt) ấy đã chấp nhận ở lại với Minh Dofilm, ngoài một khát vọng giống nhau là cùng khai phá mảnh đất chưa từng có dấu chân người cày xới, thì có lẽ cũng còn vì lý do là đã biết quá rõ vị giám đốc tóc cột đuôi gà ấy... lãng tử chẳng thua gì mình. Nhưng để thực hiện khát vọng lớn, cả Minh và Tú đều mong muốn quy tụ những "lãng tử 3D" tài danh khác của Việt Nam hiện còn đang ẩn mình trong các doanh nghiệp nước ngoài hoặc "luyện công" ở một cõi riêng nào đó, để cùng san sẻ kinh nghiệm.


Khi những người lãng tử đã quyết thì dường như không có gì cản được họ!


Võ Khối - Lữ Đắc Long


No comments: