Sunday, July 22, 2007

Chuyện bên lề theo chân đoàn làm phim của hollywood

Nguyễn Vinh (11/05/07)


Một đoàn “sao” nổi tiếng trong giới sản xuất phim của Hollywood đã đến TP.HCM trong 4 ngày 7,8,9 và 10.5. Theo chân họ suốt 4 ngày cũng có nhiều điều đáng nghĩ.


Họ là ai?



Curtis Hanson
Biên kịch Susannah Grant: Giải Nicholl Felloship của Viện Hàn lâm điện ảnh Mỹ, đề cử Oscar, biên kịch phim Charlotte''s Web,.


Đạo diễn kiêm biên kịch Curtis Hanson: Giải Oscar với phim L.A. Confidential (1997), 42 giải thưởng điện ảnh của các liên hoan phim và hiệp hội, đạo diễn 14 phim, sản xuất 8 phim, biên kịch 8 phim.


Willam Horberg: chủ tịch hãng Sidney Kimmel, đề cử Oscar các phim nổi tiếng: United 93, Talk to me, Cold Mountain, The Quiet American,.


Nhà quay phim Emmanuel Lubezki: 4 đề cử Oscar,.

Đạo diễn, biên kịch Phil Robinson: 3 đề cử Oscar,.


Đạo diễn phim tài liệu Freida Lee Mock: 1 giải Oscar phim tài liệu xuất sắc nhất cho Maya Lin: A Strong Clear Vision và nhiều giải thưởng khác.


Nhà sản xuất Tom Pollock: sản xuất 7 phim, nguyên chủ tịch hãng Universal, hiện là Phó chủ tịch Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ.


Susannah Grant
Khách hỏi kỹ, trả lời lơ lửng


Những “con cá mập” đến Việt Nam lần này với một lịch trình làm việc chính xác đến từng giờ và gần như không có thời gian để nghỉ ngơi. Nhưng rõ ràng 3 ngày làm việc chính thức đã đem lại cho họ không ít hiểu biết về thị trường điện ảnh Việt Nam một cách cặn kẽ.


Nếu như thị trường điện ảnh phía Nam luôn bị “phía Bắc” coi thường và cho là mang tính “thị trường” thì những ngôi sao trong giới sản xuất phim của Hollywood này lại rất quan tâm và tìm hiểu hết sức cặn kẽ. Họ hỏi bất kỳ ai có thể hỏi về những điều liên quan hết sức thiết thực đến điện ảnh: các bạn có bao nhiêu rạp, mỗi rạp bao nhiêu khách, thuê rạp chiếu như thế nào, ăn chia ra sao, rạp có ngăn chặn được nạn sao chép băng đĩa lậu hay không. Không chỉ thị trường Sài Gòn, họ còn hỏi sang các tỉnh khu vực phía Nam. Họ hỏi cả lương đạo diễn, biên kịch và kinh phí sản xuất phim...Khi gặp những người có bức xúc về chuyện âm thanh trong phim Việt Nam, ngay lập tức họ đã hỏi ở Việt Nam có công ty nào chuyên làm âm thanh trong phim hay không? Những câu hỏi rất cụ thể, tỉ mỉ và có ghi chép đàng hoàng. Họ dừng lại rất lâu với các hãng tư nhân như Phước Sang, HK film, Dolfilm, Việt phim…Họ đến, lắng nghe, quan sát, hỏi han kỹ lưỡng.


Thế nhưng có một điều trái ngược là phía chúng ta lại không có những câu hỏi thật đích đáng nhằm “moi móc” được những thông tin quý giá từ phía khách ngoại trừ những câu trả lời mang tính ngoại giao. Hầu như họ không có câu trả lời nào cụ thể mà chỉ là những câu nói chung chung và gần như …ai muốn hiểu sao cũng được. Chính thế mà đạo diễn Lê Bảo Trung nói: “Thật ra không nên chờ đợi nhiều ở họ. Đây chỉ là bước đi tiền trạm. Họ tìm hiểu mình mà thôi”.



Theo chân họ suốt 3 ngày, điều mà tôi cảm nhận được chính là khả năng họ sẽ đầu tư vào Việt Nam, sản xuất phim Việt Nam cho người Việt Nam xem. Điều đó cũng đồng nghĩa là “con cá mập” Hollywood sẽ có thể “nuốt chửng” nền điện ảnh Việt bé nhỏ. Tuy nhiên, “sự nuốt chửng” đó cũng mang tính hai mặt và nếu người Việt muốn chống lại việc Hollywood hoá điện ảnh Việt thì chỉ còn cách duy nhất là phải thực sự năng động và mạnh mẽ hơn.


phim In Her Shoes của Curtis Hanson
Lợi thế cho hãng tư nhân


Cuộc ghé thăm hãng phim Giải phóng đã diễn ra khá buồn tẻ khi chủ nhà không biết tiếng Anh mà phải qua phiên dịch. Không chỉ vậy, những câu hỏi mà phía chủ nhà đặt ra cho khách thì nhàn nhạt “cổ điển” và đầy tính “ngoại giao” trong khi khách lại tỏ ra hết sức sâu sắc.


Họ chia nhỏ người ra thành từng nhóm, hỏi han cặn kẽ từng vị trí một trong nền điện ảnh Việt. Với đạo diễn, họ hỏi “Thu nhập có đủ sống không?”, “Làm phim Việt có khó khăn gì về mặt nội dung lẫn kỹ thuật?”. Với biên kịch, họ hỏi: “Bạn viết như thế nào?”, “số tiền trả cho kịch bản chiếm bao nhiêu % kinh phí sản xuất?”, với nhà sản xuất, họ hỏi: “Phim chiếu bao nhiêu ngày trong rạp? Doanh thu như thế nào? Nhà nước duyệt phim ra sao?”. Với đại diện nhà nước mà ở đây là Sở Văn hoá Thông tin TP.HCM, họ đề nghị: “Nên tôn trọng tự do sáng tạo của nghệ sĩ. Bởi vì họ phải được nói những điều tự trái tim họ thông qua hình ảnh và câu chuyện ấy sẽ là chuyện của chung nhân loại”.


Hãng phim tư nhân tỏ ra hết sức năng động. Các chàng trai của hãng Dolfilm nói tiếng Anh như gió, trao đổi đầy tự tin với khách. Hai mươi chàng trai cô gái trẻ măng múa bàn phím và trả lời khách những câu hỏi thú vị. Tất cả khách đều trầm trồ khi nhìn những thiết bị làm phim hoạt hình 3D đắt tiền mua từ Mỹ. Họ khẳng định là Dolfilm chính là nơi mà họ cảm thấy thú vị nhất trong chuyến đến Sài gòn lần này.


Với hãng BHD cũng vậy, hai cô chủ trẻ của hãng đường hoàng nói chuyện với khách bằng tiếng mẹ đẻ của khách và những câu đùa vui theo “phong cách Mỹ” được khách tán thưởng nhiệt liệt. Bà Susannah đã hào phóng trao tặng bí quyết viết kịch bản: “Hãy tìm những câu chuyện giản dị nhất trong cuộc sống xã hội của chính nơi mà bạn đang sống và viết nó lại một cách cảm động. Hãy chọn một kịch bản tốt để làm phim. Kịch bản tốt từ nội dung câu chuyện sẽ giúp bạn hạn chế được mức kinh phí do phải dùng những thứ khác để bù lại”. Bà tỏ ra ngạc nhiên khi biết đạo diễn Việt Nam lại làm biên kịch mà lại viết vài chục tập phim trong vài tháng. Lối nói có vẻ khiêm tốn nhưng thực chất lại gần như một lời chê trách bởi đơn giản là vì viết vài chục tập phim chỉ trong vài tháng mà lại viết một mình thì rõ ràng là không thể nào chu đáo và … đảm bảo sự hấp dẫn xuyên suốt được.


Có lẽ ý kiến này chính là điều mà các nhà làm phim (truyền hình) của chúng ta cần quan tâm nhất. Vì đơn giản, hiện tại phim truyền hình Việt Nam đang phát triển đến mức khó kiểm soát bởi những kịch bản phim viết dối, viết ẩu, viết cẩu thả và càng về cuối càng đuối dần đến mức khó mà nuốt nổi.


Một nổi buồn bên lề



Khi lò dò lên khách sạn Sofitel, tôi bị hắt một bát nước lạnh vào mặt bởi một nhân viên của VEG, đơn vị phối hợp với Cục điện ảnh Việt Nam tổ chức sự kiện đưa người Mỹ đến đây. Cô V.A đã nói với nhân viên khách sạn phục vụ buffet sáng cho khách: “Chỉ có anh Phạm Hoàng Nam là khách của tôi, còn cô này không phải”. Cũng nhân vật đặc biệt này đã nói với đạo diễn Lê Bảo Trung: “Nói thật với anh là em không xem phim Việt Nam”. Và cũng chính cô này, khi được một phóng viên của báo TT gọi điện xin lịch trình đã dập máy đột ngột mà chẳng chịu trả lời gì cả. Chẳng hiểu cô gái này nghĩ gì khi có những hành động như trên? Phóng viên bám theo để viết bài cũng là việc giúp cho điện ảnh Việt Nam theo một góc nào đó. Chưa kể, việc hành xử của cô thuộc loại có vấn đề về văn hoá. Nếu làm văn hoá mà ứng xử thiếu văn hoá như thế thì chẳng biết có nên làm hay không?


Thật là khó để nói trước một điều gì. Nhưng riêng việc họ “chịu” đến Việt Nam để nghiên cứu thị trường điện ảnh của chúng ta đã là một tín hiệu vui. Dù có thể bên cạnh niềm vui đó là những nỗi lo toan và hoang mang vì chẳng biết sự bộn bề vốn đã có của điện ảnh Việt Nam sẽ có bộn bề thêm hay không?


Nguồn: http://danong.com/data/cache/3686.html

Phim hoạt hình 3D chiếu Tết

04-02-2007 00:52:43 GMT +7


Đạo diễn Đỗ Quang Minh

Mùng 3 Tết Đinh Hợi này, Truyện khu vườn, bộ phim hoạt hình 3D đầu tay của Xưởng phim hoạt hình Vinamation thuộc Hãng phim tư nhân Đỗ Gia (Dofilm), sẽ ra mắt khán giả nhỏ tập đầu tiên trên sóng HTV


Bộ phim là đứa con chung của đạo diễn Đỗ Quang Minh – Giám đốc Dofilm - và Nguyễn Hữu Tú - cử nhân về hoạt hình tại Mỹ, từng làm việc tại Holly wood. Đặc biệt, dù các tập kế tiếp mới được đưa vào sản xuất nhưng bộ phim đã ký được hợp đồng độc quyền với Công ty Vinamit. Phóng viên Báo Người Lao Động đã có buổi trao đổi ngắn với đạo diễn Đỗ Quang Minh trước ngày tập phim đầu tiên lên sóng.


. Phóng viên: Bạn bè, đồng nghiệp tìm đủ mọi cách để được làm phim truyện, nếu không phải phim nhựa cũng là phim truyền hình. Với lợi thế là giám đốc một hãng phim, sao anh lại không chọn làm phim truyện?


- Đạo diễn Đỗ Quang Minh: Sẽ là nói dối nếu trả lời rằng tôi không thích làm phim truyện. Thế nhưng, trong tình hình phim ảnh nước nhà và tình hình tài chính của hãng hiện nay, tôi muốn mở lối đi riêng. Hiện giờ, thị trường phim hoạt hình của nước ta có lẽ đã bị đóng băng. Tôi và Nguyễn Hữu Tú khao khát phá được lớp băng này.


. Nhưng đầu tư cho phim hoạt hình giữa lúc trẻ em ngày càng có nhiều cơ hội tiếp cận các phương tiện giải trí, có vẻ hơi liều lĩnh?


- Tôi không phủ nhận rằng mình khá liều. Tôi biết không ít đồng nghiệp của mình cũng rất muốn làm phim hoạt hình nhưng rồi khoảng cách giữa ý muốn và thực tế quá xa. Có lẽ tôi cũng chưa dám bắt tay vào làm nếu không may mắn được gặp Tú vào đầu năm 2005. Để có được Truyện khu vườn hôm nay, chúng tôi đã cùng nhau tham dự không ít triển lãm quốc tế về phim 3D để học hỏi công nghệ, đồng thời tìm mua trang thiết bị. Tôi thật sự quý Tú vì anh đã dám từ bỏ công việc đang rất có tương lai ở nước ngoài để về làm phim ngay trên chính quê hương.


. Dự án này được các anh giữ rất kín?


- Thích sự chắc chắn nên tôi muốn chỉ tiết lộ về bộ phim khi đã có trong tay vài tập phim gối đầu. Thế nhưng, do yêu cầu từ phía đối tác, chúng tôi đành gấp rút làm để ra mắt sớm hơn kế hoạch (dự kiến vào dịp Quốc tế Thiếu nhi 1-6). Truyện khu vườn kéo dài trong bao lâu phụ thuộc rất nhiều vào sự ủng hộ của khán giả. Trước mắt, chúng tôi sẽ sản xuất thăm dò khoảng 12-20 tập, mỗi tập có thời lượng 21 phút. Tuy nhiên, bằng tất cả nỗ lực và sáng tạo của một ê-kíp trẻ, tôi tin khán giả Việt sẽ không quay lưng với phim hoạt hình Việt.


. Vì sao tên của tập phim đầu tiên là Phát minh của mít? Đây sẽ là một chương trình quảng bá sản phẩm với các mặt hàng của đơn vị đã mua độc quyền?


- Từ một sự tình cờ, Vinamit đã biết đến bộ phim chúng tôi đang làm. Qua lời kể, tìm thấy sự đồng điệu, họ bắt đầu đặt vấn đề với chúng tôi. Chỉ đến lúc ấy, chúng tôi mới dám thở phào vì đã tìm được đầu ra.


. Chi phí cho một tập phim là bao nhiêu, thưa anh?


- 15.000 USD/tập phim xem ra chẳng đáng là bao so với mức giá của phim hoạt hình thế giới nhưng trong giai đoạn khởi đầu này, chúng tôi chỉ mong thu hồi vốn. Tôi nghĩ, khi đã có chỗ đứng nhất định, giá trị phim của hãng chắc chắn sẽ thay đổi.


. Là những người tiên phong, chắc hẳn các anh đã gặp không ít khó khăn trong quá trình sản xuất Truyện khu vườn?


- Khó khăn đầu tiên là vốn. Kinh phí chúng tôi bỏ ra cho 1 tập phim hiện chỉ bằng 1/10 so với thế giới. Vì kinh phí không dồi dào nên trang thiết bị của chúng tôi thiếu thốn khá nhiều. Ngoài ra, tôi không phải là đạo diễn hoạt hình, còn ở Hollywood, tuy Tú đã làm phim nhưng thường cũng chỉ chuyên một khâu nhất định... Dù vậy, chúng tôi vẫn luôn động viên nhau cố vượt qua khó khăn giai đoạn đầu, quyết đeo đuổi mục tiêu đến cùng. Từ quá trình chuẩn bị cho đến khi tập phim đầu tiên hoàn thành mất đến hai năm.


. Tại sao lại là Truyện khu vườn chứ không phải là những câu chuyện về trường lớp, bạn bè hay thế giới những phép thuật...?


- Tôi nghĩ khán giả nhỏ giờ đây đã quá bội thực với những món ăn đó nên muốn mang đến cho các em một thế giới mới, một không gian tươi mát với cỏ cây, hoa trái biết nói, biết nghĩ, biết hành động, biết phát minh hệt như con người. Chọn đề tài trái cây bởi chúng tôi muốn các em luôn nhớ rằng nước ta vốn là nước nông nghiệp, ông cha ta là những nông dân và cỏ cây hoa trái có được là từ bàn tay vun trồng, chăm bón của con người.


. Anh có thể bật mí một chút về Truyện khu vườn?


- Các loại trái cây trong Truyện khu vườn được xây dựng như những đứa trẻ với nhiều tính cách khá đáng yêu, phù hợp với các em nhỏ, sẽ trở đi trở lại trong nhiều tập phim. Chẳng hạn, Mít thì chân thật, tự tin, hiếu động; Chuối là cô bé dễ thương, Thơm điệu đàng, Táo khá tò mò... Phần lồng tiếng cho những nhân vật trái cây do các bạn nhỏ Đội kịch Tuổi Ngọc thực hiện. Tôi không chủ trương đặt nặng yếu tố giáo điều trong phim mà chỉ muốn các em có được những phút giây thư giãn nhẹ nhàng; có chăng chỉ là những bài học giản dị, chân thành về lối hành xử với những người xung quanh. Chúng tôi không chia tính cách trái cây trong vườn thành hai loại thiện-ác, tốt-xấu rạch ròi như trong cổ tích (bởi ranh giới giữa chúng thật ra rất mong manh), để bộ phim gần gũi hơn với cuộc sống hiện tại.


Phương Trang


Nguồn: http://www.nld.com.vn/tintuc/van-hoa/179536.asp

"Sao" Hollywood tụ hội tại Việt Nam

Thứ Bảy, 05/05/2007, 14:55 (GMT+7)

Tám nhà làm phim lừng danh ngày 4-5 đến Việt Nam giao lưu đều là thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học và Kịch nghệ Mỹ, đơn vị tổ chức lễ trao giải Oscar.


Đây là lần đầu tiên cơ quan này đưa thành viên ra nước ngoài giao lưu và cũng là lần đầu tiên Cục điện ảnh Việt Nam tổ chức “Tuần phim Mỹ”.


Lại Văn Sinh
Cục trưởng Cục điện ảnh Lại Văn Sinh (hàng trên) cùng các nhà làm phim người Mỹ.


Ông Lại Văn Sinh, Cục trưởng Cục điện ảnh, cho biết Cục và cả Viện Hàn lâm đều phải rất nỗ lực mới mời được những nhân vật như đạo diễn Susannah Grant, Phil Robinson, Curtis Hanson, nhà sản xuất William Horberg, Emmanuel Lubezki, Freida Lee Mock, Tom Pollodk sang Việt Nam từ ngày 3 đến 10-5.


Ông nói: “Các bộ phim trình chiếu trong tuần phim đều do chính Viện Hàn lâm Khoa học và Kịch nghệ Mỹ lựa chọn và giới thiệu. Đây là các tác phẩm có tính nghệ thuật cao, có phim hoạt hình (Ice Age), phim tài liệu (Wrestling with Angels: Playwright Tony Kusshmer), phim truyện với nhiều thể loại như hình sự (L.A. Confidential), khoa học giả tưởng (E.T.), phim chiến tranh (The Quiet American), phim tiểu sử (Erin Brockovich), phiêu lưu - giả tưởng (Children of Men). Tuy khán giả trong nước không xa lạ với điện ảnh Mỹ, nhưng những bộ phim được giới thiệu tại Việt Nam thông qua các công ty phát hành thường mang tính thương mại mà coi nhẹ yếu tố nghệ thuật. Vì vậy, đây là cơ hội để người xem tiếp cận với những bộ phim có tính nghệ thuật cao của Hollywood”.


William Horberg: “Sẽ có nhiều phim về VN không nói đến chiến tranh”.


Nhà sản xuất William Horberg (trái) cùng đạo diễn Quang Hải, diễn viên Đỗ Hải Yến.


Cuộc tái ngộ của nhà làm phim Người Mỹ trầm lặng với vợ chồng đạo diễn - diễn viên Quang Hải và Hải Yến giòn giã tiếng cười. Hải Yến đã tặng ông đĩa phim Chuyện của Pao do cô đóng vai chính. Nhà sản xuất William Horberg cho biết, ông thấy rất vui khi được trở lại Việt Nam sau sáu năm và coi đây là cơ hội để ngắm phong cảnh. Ông tâm sự: “Người Mỹ trầm lặng là bộ phim lớn đầu tiên của Mỹ quay tại VN, nên cả chúng tôi và các thành viên phía VN đều phải cố gắng rất nhiều mới hợp tác hiệu quả. Công việc bề bộn, khó khăn nên tôi không có nhiều thời gian thưởng thức phong cảnh tự nhiên, cuộc sống và con người của đất nước các bạn. Lần trở lại này là cơ hội để tôi thực hiện những ý định chưa thực hiện”.


Hiện nay, William Horberg chưa có thêm dự án làm phim nào có đề tài, bối cảnh về dải đất hình chữ S, nhưng ông lạc quan về tương lai hợp tác trong điện ảnh với VN. Ông nói: “Đất nước các bạn có rất nhiều thứ hấp dẫn các nhà làm phim như phong cảnh, kiến trúc tuyệt vời. Chúng tôi cũng có thể sẽ tới quay phim, chứ không nhất thiết chỉ tới đây khi có đề tài về VN. Thế hệ chúng tôi thường chọn đề tài chiến tranh khi làm phim về VN, nhưng những thế hệ sau sẽ tìm thấy nhiều vấn đề khác mới mẻ và hấp dẫn hơn”.


Nhà biên kịch Susanah Grant: “Không có diễn viên số một”.


Susanah Grant
Nhà biên kịch Susanah Grant


Tên tuổi của nữ biên kịch 44 tuổi tuổi gắn liền với Erin Brockovich (2000) - bộ phim đã đem về cho Julia Roberts tượng vàng Oscar dành cho Nữ diễn viên chính xuất sắc. Susanah khẳng định, “Người đàn bà đẹp” đã có diễn xuất đỉnh cao trong phim này và chắc chắn, cô không thể diễn hay hơn những gì đã thể hiện. Tuy nhiên, theo quan điểm của Susanah, không có diễn viên nào là số một, vì mỗi người chỉ được coi là phù hợp với một số vai diễn nhất định. Cô nói: “Julia Roberts là diễn viên hoàn hảo cho vai Erin Brockovich”.


Sau tác phẩm gây tiếng vang về cuộc đấu tranh của một người phụ nữ, hai gương mặt nữ xinh đẹp của Hollywood còn hợp tác trong bộ phim Charlotte’s Web. Trong đó, Susanah Grant viết kịch bản còn Julia Roberts lồng tiếng cô nhện. Đây là bộ phim được đánh giá là khéo lấy nước mắt khán giả, dựa trên một tác phẩm văn học kinh điển của thiếu nhi.


Trong "Tuần phim Mỹ", các nhà làm phim của Hollywood có nhiều cuộc thảo luận với đồng nghiệp VN. Sau bốn ngày ở Hà Nội, họ sẽ bay vào TP HCM vào ngày 7-5 dự lễ khai mạc "Tuần phim Mỹ" tại đây.


Theo VnExpress


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=199774&ChannelID=57

VN là một thị trường điện ảnh lớn!

Thứ Hai, 07/05/2007, 05:45 (GMT+7)

Tom Pollock - nguyên Chủ tịch hãng phim Universal:

VN là một thị trường điện ảnh lớn!


TT - Trong thành phần hùng hậu của đoàn điện ảnh Mỹ sang dự Tuần lễ phim Mỹ đầu tiên tại VN, có một “con cá mập” trong làng giải trí Mỹ: phó chủ tịch Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ Tom Pollock (ảnh) - từng 10 năm (1986-1995) làm chủ tịch hãng phim khổng lồ Universal. Ông đã dành cho Tuổi Trẻ một cuộc phỏng vấn.


* Thưa ông, VN hiện là một thị trường điện ảnh rất nhỏ, vậy chuyến đi này của ông là một cuộc tìm kiếm cơ hội mở rộng thị trường, để tìm đối tác đầu tư hay chỉ là một chuyến đi giao lưu văn hóa?


- Tại sao VN lại là một thị trường nhỏ? Tôi chưa thấy ai nói một đất nước 80 triệu dân là một thị trường nhỏ. Có thể hôm nay nó chưa lớn, vì còn ít người đi xem phim, vì ít phim và ít rạp chiếu phim, nhưng trong một tương lai rất gần, chỉ 5-10 năm nữa, người ta sẽ phải nói đến VN như hiện tại đang nói đến điện ảnh Hàn Quốc.


* Cơ sở nào để ông tin như vậy, trong khi hiện tại VN chỉ mới sản xuất khoảng 10 phim/năm?


- Tôi đã xem một số phim VN chiếu trong các liên hoan phim VN tại Mỹ. Tôi cũng đã có mặt tại VN, tiếp xúc với sinh viên và các nghệ sĩ điện ảnh VN. Điều mà tôi dễ thấy nhất là ở VN, cách làm phim kiểu cũ, những đề tài truyền thống vẫn đang được tôn trọng, nhưng đã xuất hiện rất nhiều cách nhìn mới mẻ, ý tưởng trẻ trung, táo bạo trong cả nghệ sĩ và các bạn sinh viên. Đó chính là tiền đề cho một sự thay đổi theo xu hướng đến gần người xem hơn.


Tôi cũng được biết là ở VN, từ xưa đến nay các nghệ sĩ làm phim bằng tiền của Nhà nước, nên họ không phải bận tâm phim sẽ làm cho ai xem, bán được nhiều vé hay không. Bây giờ, tư nhân bắt đầu bỏ tiền vào làm phim, họ sẽ phải tính đến chuyện lợi nhuận, và vì thế bắt buộc phải quan tâm xem khán giả muốn gì, thích gì. Đó cũng chính là sự bắt đầu cơ bản nhất của một thị trường điện ảnh lớn.


* Làm thế nào để một kịch bản có thể nhận được cái gật đầu của những “con cá mập Hollywood” như Universal?


- Tất nhiên là nó phải hay: phải có câu chuyện hay, có những nhân vật hay. Nhưng thật ra đạo diễn nước ngoài cũng không nên đặt quá nhiều hi vọng vào các ông lớn ở Hollywood. Vì chúng tôi làm phim trước hết là để người Mỹ xem, mà ngay cả những câu chuyện rất Mỹ gặp phải những đề tài nhạy cảm vào thời điểm nhạy cảm thì cũng khó mà thuyết phục được các nhà sản xuất bỏ tiền.


Người Mỹ trầm lặng đã manh nha kịch bản từ năm 1987, vậy mà bạn biết đấy, nó chỉ được ra mắt vào năm 2001. Và chính tôi đã đọc kịch bản Sinh ngày 4-7 vào năm 1975, nhưng đến 10 năm sau, khi tôi trở thành chủ tịch Universal, và Oliver Stone - khi ấy đã thành đạo diễn ngoại hạng ở Hollywood - mới có thể cùng nhau làm bộ phim này. Lúc đó, vẫn không một ai ở Mỹ tin là loại kịch bản này có thể được người Mỹ chấp nhận và mang lại một bộ phim có lợi nhuận.


Tôi cũng đã phải thuyết phục Oliver và Tom Cruise không nhận thù lao (thời điểm đó thù lao của Tom đã lên đến 20 triệu USD một phim) mà chấp nhận chia lợi nhuận khi phim phát hành. Kinh phí làm phim này do vậy đã giảm xuống đáng kể, chỉ còn 14,8 triệu USD. Kết quả kinh ngạc là chúng tôi đã thu lãi 100 triệu ngay trên nước Mỹ và 100 triệu nữa nhờ bán vé ngoài nước Mỹ.


Bây giờ thì đó là một chuyện cổ tích có thật ở Hollywood, nhưng vào thời điểm đó, những bộ phim này đã gặp khốn khó như thế nào và chúng tôi đã kiên nhẫn vượt qua như thế nào, chỉ có những người làm phim là thấm thía. Vì vậy, làm phim là một công việc mà không bao giờ có thể biết chắc 100% điều gì đang chờ đợi mình.


* Đầu tư ra nước ngoài đang trở thành một xu hướng khá phổ biến ở Hollywood vì nhân công rẻ, chi phí thấp, phong cảnh đẹp và lạ. Universal có ý định làm như vậy ở VN không?


- Điều này không phụ thuộc một mình chúng tôi mà vào nhiều bên. Khi quyết định đầu tư vào đâu, điều quan trọng nhất với chúng tôi không chỉ là nhân công và chi phí thấp, mà quan trọng hơn là cơ sở hạ tầng và các thủ tục hành chính.


Theo tôi được biết, các đoàn làm phim nước ngoài đều khá mệt mỏi vì các thủ tục hành chính ở VN, phải xin phép quá nhiều lần cho mỗi cảnh quay và thậm chí phải sửa chữa kịch bản. Nhưng tôi hi vọng trong tương lai, những vấn đề đó sẽ được giải quyết và chúng tôi sẽ có những bộ phim của mình, nhưng về VN và quay tại phim trường của chúng tôi ở VN.


THU HÀ thực hiện


Các “đại gia” điện ảnh Mỹ đến TP.HCM


Sau bốn ngày diễn ra tại Hà Nội, Tuần phim điện ảnh Mỹ lần đầu tiên tại VN do Cục Điện ảnh VN phối hợp với Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ tổ chức sẽ diễn ra tại TP.HCM từ hôm nay 7-5 đến 10-5 tại cụm rạp Galaxy Nguyễn Trãi, số 230 Nguyễn Trãi, Q.1.


Sẽ có tám bộ phim được trình chiếu trong đợt này, đây là các phim rất ăn khách tại Mỹ, có phim đã được đề cử giải Oscar và đã đoạt giải.


Mỗi ngày sẽ có hai suất chiếu lúc 19g30. Ngày 7-5: Sân bóng trong mơ (Field of dreams) và Người Mỹ trầm lặng (ảnh 1); 8-5: Đứa con của loài người (Children of men) và Vật lộn với thiên thần (Wrestling with Angels); 9-5: Bí mật L.A (L.A. Confindential) và E.T. Người ngoài hành tinh (E.T.Extra-Terrestrial); 10-5: Erin Brockovich (ảnh 2)Kỷ băng hà 1.


Nhân dịp tuần phim này, đoàn các nhà sản xuất, biên kịch nổi tiếng của Mỹ như Tom Pollock (phó chủ tịch Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ), Curtis Hanson (đồng tác giả và đạo diễn Bí mật Los Angeles), Bill Mechanic (nhà sản xuất Titanic, Ngày độc lập), William Horberg (nhà sản xuất Người Mỹ trầm lặngCold mountain), Susannah Grant (biên kịch phim Erin Brockovich)... sẽ giao lưu với khán giả VN sau mỗi buổi chiếu.


Vé sẽ được phát với số lượng có hạn tại rạp. Thông tin liên hệ ở ĐT: 920 6688 hoặc website: www.galaxycine.com.


H.NAM


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=199937&ChannelID=10

Các "đại gia" Hollywood ngắm nghía thị trường Việt Nam

Thứ Sáu, 11/05/2007, 22:50 (GMT+7)

Sau chuyến thăm của đoàn điện ảnh Mỹ:


Đoàn điện ảnh Mỹ bất ngờ và lý thú với các hãng phim tư nhân. Khi tới công ty BHD, họ còn không chỉ bị thuyết phục bởi phim trường được xây dựng khá chuyên nghiệp, mà hình ảnh Phó Giám đốc BHD -chị Ngô Bích Hạnh nhỏ nhắn , tiếng Anh lưu loát, khiến họ đặt niềm tin. - Ảnh: H.Nam
TTO - Lần đầu tiên một đoàn gồm những tên tuổi cỡ “cá mập” trong làng điện ảnh Hollywood tới VN. Một tuần với lịch làm việc sít sao, chuyện trò thẳng thắn với những gương mặt làm phim Việt, và họ đặc biệt chăm chú tới các hãng phim tư nhân...

Tại sao lại không?


Đạo diễn Phạm Hoàng Nam phấn khởi: “Dù nói đơn thuần chỉ để giao lưu nhưng một đoàn toàn các ông bà “cá mập“ đến một tuần, tìm hiểu cặn kẽ thị trường, nhờ mình tư vấn nên gặp những hãng phim nào, những nhà làm phim nào “cần phải gặp” thì ... Nói thẳng, người Mỹ vốn thực dụng, họ không rảnh đến đây để chơi, không tự nhiên bỏ tiền để “cỡi ngựa xem hoa”.


Rất nhiều hãng phim VN đến gặp gỡ đoàn và tranh thủ tiếp thị về hãng mình. Trong ảnh, Giám đốc sản xuất hãng Chánh Phương, Jimmy Nghiêm Phạm tranh thủ giới thiệu với bà Freida Lee Mock (từng đoạt Oscar phim Maya Lin: A Strong Clean Vision ) về bộ phim Dòng máu anh hùng. - Ảnh: H.Nam
Anh nói thêm: “Điều này họ đã thể hiện qua những bất ngờ khi muốn tiếp xúc, trao đổi với những nhà làm phim tư nhân phía Nam. Những bất ngờ ấy có thành cụ thể không, mình chưa biết. Nhưng chính những hãng phim này tạo cho họ sự lý thú nhất”.


Phó Tổng giám đốc Megastar, ông Trần Khải Hoàng, nhà phát hành phim lão làng của VN thì: “Là một chuyến tìm hiểu thị trường nhưng đây là một tín hiệu khích lệ cho điện ảnh VN. Chưa bao giờ người Mỹ đến VN để tìm hiểu một nền điện ảnh non trẻ cặn kẽ, tỉ mỉ như chuyến thăm vừa rồi, chứng tỏ họ biết rất nhiều về VN, đặc biệt là những thủ tục làm phim “lằng ngoằng”. Điểm chúng ta lưu ý là họ quan tâm đến những hãng phim tư nhân hơn là nhà nước khi đích thân đến từng hãng để trò chuyện giao lưu”.


"Trong những ngày qua, chúng tôi có cơ hội hiểu thêm về VN, nhất là điện ảnh VN một cách cụ thể hơn. Chúng tôi mong sẽ trở lại VN trong thời gian sớm nhất", ông Tom Pollock, nguyên Chủ tịch hãng phim Universal phát biểu trong cuộc họp với Sở VHTT TP.HCM chiều 9-5. Phil Robinson (từng được đề cử 3 giải Oscar với phim Field of dreams) và nhà quay phim Emanuel Lubezki thì ngỏ ý về việc sẽ giúp đỡ VN về việc đào tạo chuyên viên âm thanh trong thời gian tới...


Điều đọng lại


Giám đốc Hãng phim Fanatic Nguyễn Thanh Tân (giữa) không bỏ lỡ cơ hội tiếp cận William Horberg (trái). - Ảnh: H.Nam
Đầu tiên phải kể sự chuyên nghiệp đến từng chi tiết của họ trong tuần phim Mỹ chiếu miễn phí ở các rạp. Theo bà Ellen M Harrington, giám đốc tổ chức sự kiện đặc biệt (Oscar) của Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ thì với mong muốn có những chất lượng tốt nhất nên những bản phim mang chiếu ở VN đều là những bản phim gốc được niêm phong bởi Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ. Kỹ hơn, họ đã gửi cả kỹ thuật viên sang khi biết phần lớn các máy chiếu ở VN không đạt tiêu chuẩn về kỹ thuật.


Những buổi chiếu kết thúc khá muộn nhưng những đạo diễn, tác giả kịch bản, quay phim rất nổi tiếng đều ngồi chờ để giao lưu với khán giả VN. Điều này cho thấy cách làm việc cực kỳ nghiêm túc.


Các cuộc gặp gỡ với các hãng phim VN không đơn thuần là những câu thăm hỏi xã giao, hỏi cho biết mà là những câu hỏi đi sâu, mổ xẻ vấn đề họ cần tìm hiểu như trong buổi gặp Hãng phim Giải phóng, ông Tom Pollock nguyên Chủ tịch hãng phim Universal và ông William Horberg lđặt ra cho ông Thái Hòa - Phó giám đốc hãng nhiều câu hỏi liên tiếp: “Khi các ông bấm máy một bộ phim, yếu tố nào các ông sẽ cân nhắc?Ở VN có diễn viên ngôi sao để bán vé không, ai nổi tiếng nhất bấy giờ? Bao nhiêu dự án trình lên chính phủ trong một năm, số dự án được cấp kinh phí bao nhiêu, trả tiền viết kịch bản bao nhiêu? Các ông làm phim ngoài số tiền nhà nước hỗ trợ thì quỹ tư nhân huy động thế nào…?”.


Lớp đạo diễn trẻ cũng không thua kém khi trao tận tay bà Ellen M.Harrington-Giám đốc tổ chức sự kiện đặc biệt của Viện hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ sản phẩm đầu tay của mình. - Ảnh: H.Nam

Suốt những cuộc giao lưu, sự thân thiện, chia sẻ kinh nghiệm được đoàn đặt ưu tiên hàng đầu. Giám đốc công ty BHD Nguyễn Phan Quang Bình được nữ biên kịch Susannah Grant (tác giả kịch bản Erin Brockovich được đề cử Oscar) chia sẻ về việc viết kịch bản, đạo diễn Vũ Ngọc Đãng luôn bị hỏi về việc một mình vừa đạo diễn vừa viết kịch bản 30 tập phim. Quay phim Emmanuel Lubezki cùng quay phim VN Thái Dũng và Nguyễn Tranh chia sẻ kinh nghiệm khi dùng các loại máy quay kỹ thuật cao…Lớp đạo diễn trẻ Thạch Thảo, Trần Toàn… được tư vấn về ý tưởng kịch bản, làm phim tài liệu, làm thế nào để được tài trợ kinh phí… một cách cởi mở và thân thiện.


Giám đốc hãng Dofilm Đỗ Quang Minh bộc bạch: “Gặp gỡ các "ông lớn" này không dễ, lại được nghe góp ý, gợi ý và rút tỉa kinh nghiệm thì còn gì hơn”.


Còn nói theo cách của đạo diễn Phạm Hoàng Nam thì: “Nếu người Mỹ làm phim tại VN vì đây là thị trường béo bở thì cũng là cơ hội để các nhà làm phim VN học hỏi được nhiều thứ như tính hệ thống trong làm việc, trang thiết bị và tay nghề...”.


HOÀI NAM


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=200702&ChannelID=10

"Chúng tôi tìm cơ hội làm phim ở VN"

Thứ Tư, 09/05/2007, 06:16 (GMT+7)

Từ phải qua: đạo diễn Phạm Hoàng Nam, quay phim Emmanuel Lubezki, Tom Pollock, Susannah Grant và William Horberg - Ảnh: H.Nam

TT - Ông William Horberg (nhà sản xuất các phim Cold Mountain, Người Mỹ trầm lặng, United 93...) phấn khởi trả lời Tuổi Trẻ nhân chuyến tham quan các hãng phim tại TP.HCM vào hôm qua (8-5).


Đặc biệt trong chuyến đi này, các “đại gia” của làng điện ảnh Mỹ nghiên cứu rất kỹ sự thay đổi của thị trường điện ảnh VN bằng cách tham quan trực tiếp nơi làm phim và trao đổi cụ thể với các nhà sản xuất.


“Phải gặp đạo diễn Phạm Hoàng Nam”


Đây là yêu cầu đầu tiên khi đoàn các nhà sản xuất điện ảnh Mỹ muốn vào TP.HCM tìm hiểu thị trường điện ảnh ở đây. Họ đã dành gần trọn buổi sáng 8-5 để trò chuyện với đạo diễn Phạm Hoàng Nam, bởi theo như ông William Horberg thì: “Ông Nam từng sang Hollywood học làm phim, chưa kể ông còn là nhà đạo diễn, quay phim những bộ phim có doanh thu cao ở VN. Chúng tôi cần sự chia sẻ của những người trong nghề, hiểu nghề để tìm hiểu đúng về thị trường điện ảnh VN, nhất là thị trường TP.HCM khá sôi động này bởi chúng tôi đến đây để tìm cơ hội đầu tư”.


Cởi mở, thân mật và chân tình, những đại gia của làng điện ảnh Hollywood trao đổi, tìm hiểu với đạo diễn Phạm Hoàng Nam khá cặn kẽ về chuyện sản xuất phim ở VN hiện nay từ cách làm phim hợp tác, nạn băng đĩa lậu, giá thành sản xuất và nhất là “người VN đang xem phim Mỹ sản xuất như thế nào”.


Như hai tác giả kịch bản nổi tiếng Susannah Grant (phim Erin Brockovich do cô viết từng đoạt Oscar) và Phil Robinson hỏi rất cặn kẽ về cách thức tìm đề tài của tác giả kịch bản VN, cách duyệt kịch bản, quan tâm đến việc tác giả kịch bản VN có sống được với nghề. Những nhà sản xuất, đạo diễn như Tom Pollock, Bill Mechanic, Curtis Hanson và William Horberg thì tìm hiểu việc sản xuất phim ở VN; phát hành, giá thành ra sao; phim sex, phim bạo lực được kiểm duyệt thế nào, và nhất là họ rất quan tâm đến quá trình cấp giấy phép làm phim ở VN đã bớt... lằng nhằng chưa.


Nghe đạo diễn Phạm Hoàng Nam kể ra tỉ mỉ những khó khăn của sản xuất phim ở VN sau buổi gặp gỡ chính thức, đạo diễn William Horberg và nhà quay phim nổi tiếng Emmanuel Lubezki bỗng mở lời: “Anh nói VN chưa có kỹ thuật viên âm thanh đồng bộ, vậy nếu chúng tôi đưa chuyên gia đến hay mời các anh đưa người sang Mỹ học, anh nghĩ sao?”.


Đạo diễn Phạm Hoàng Nam nhận xét: “Khi những ông “cá mập” thế này đến VN, qua sự tìm hiểu cặn kẽ, rất thực tế của họ với yêu cầu gặp người thật, việc thật, không phải là quan chức cũng như sự ngỏ ý giúp đỡ, họ bộc lộ rõ ý định nghiêm túc muốn đầu tư làm phim tại VN”.


“Nếu có câu chuyện, các bạn sẽ bán được phim cho Hollywood”


Khi một đại diện Hãng phim Giải Phóng hỏi làm thế nào để các ông chú ý đến kịch bản VN, ông William Horberg cho biết: “Hiện nay phim châu Á được Mỹ mua bản quyền làm lại đang rất thu hút tại Hollywood. Nếu phim hành động thì ắt sẽ khó nhưng nếu là một câu chuyện có chủ đề, câu chuyện gây xúc động cho các bạn, cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ rất quan tâm. Tôi thấy nhiều tiềm năng ở thị trường này.


Trước mắt, có hai cách để các nhà làm phim nước ngoài đầu tư làm phim tại VN. Một là làm phim có nội dung về VN tại VN. Hai là chọn bối cảnh ở VN. Đó là cách hợp tác tốt nhất trong điều kiện thủ tục hành chính khó khăn khi đến VN làm phim như bây giờ.


Đoàn cũng đã đến thăm Công ty Dofilm - công ty làm phim hoạt hình 3D duy nhất tại VN thời điểm này. Ông Tom thốt lên: “Trong điều kiện thế này mà các bạn có một nơi sản xuất 3D rất tuyệt”. Tất cả thành viên trong đoàn đều bày tỏ sự ngạc nhiên khi giám đốc Dofilm, ông Đỗ Quang Minh, cho biết giá thành một tập phim hoạt hình do hãng sản xuất hiện nay chỉ gần 15.000 USD. Tom Pollock rất bất ngờ, vừa xin danh thiếp Dofilm, ông nháy mắt: “Qua những gì tôi vừa xem, tôi nghĩ anh cần nâng giá. 10 phút hoạt hình ở nước ngoài bán được 1 triệu đôla đấy...”.


Theo dự kiến, các “đại gia” điện ảnh Mỹ sẽ còn những buổi gặp gỡ với Hội điện ảnh TP.HCM, tham quan phim trường Công ty BHD, Hãng phim Thiên Ngân, Phước Sang, và đặc biệt họ rất mong đợi cuộc gặp gỡ và trò chuyện với các đạo diễn VN vào chiều nay (9-5).


HOÀI NAM


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=200261&ChannelID=57

Phim Hoạt hình Việt Nam: Ánh sáng cuối đường hầm?

Thứ Năm, 01/03/2007, 04:06 (GMT+7)

TT - Trong dịp tết, Trung tâm Sản xuất phim truyền hình VTV (VFC) tung ra bộ phim 3D đầu tiên của mình Chú heo may mắn.


Nơi đây cũng thực hiện xong 20 tập của bộ phim hoạt hình lịch sử dài đến 100 tập Chiếc giếng thời gian. Hãng phim Giải Phóng đang cố gắng hoàn tất Truyền thuyết dòng sông Barơnga, Rùa và thỏ... Những tín hiệu đầy hứa hẹn cho phim hoạt hình năm 2007?


Đã ít lại... yếu


Dù có những tín hiệu vui đầu năm 2007 nhưng nhiều người trong nghề đều cho rằng tương lai phim hoạt hình (HH) VN vẫn... mù mịt!


Hiện nay cả nước chỉ có duy nhất một hãng phim HH VN hoạt động nhưng lại nằm trong hệ thống điện ảnh. Những sản phẩm của hãng chủ yếu đi tham dự liên hoan phim trong và ngoài nước chứ khán giả không biết đến nhiều. Xưởng sản xuất phim HH của VFC ra đời từ tháng 7-2002 đã xuất xưởng 38 tập phim gồm Hiệp sĩ trán dô (10 tập), Ong vàng (10 tập), Tít Mít (10 tập), Lớp học bồ câu (8 tập)... Như vậy, trung bình mỗi năm ra mắt bốn tập phim là quá ít so với nhu cầu.


Sau Truyền thuyết dòng sông Barơnga, Thỏ và rùa thực hiện theo ngân sách nhà nước năm 2006, Hãng phim Giải Phóng án binh bất động trong dự án làm phim HH năm 2007. Bởi “năm 2007 các hãng phim không còn được ngân sách nhà nước cấp vốn, lấy đâu ra tiền làm phim” - một đạo diễn cho biết.


Từ diễn xuất của diễn viên nhí thuộc đội kịch Tuổi Ngọc thông qua dàn hệ thống ghi nhận tín hiệu chuyển động, để tạo những cử động nhân vật trong bộ phim Chuyện khu vườn

Làm sao gần hơn với khán giả?


Bạn Hoàng Anh, 17 tuổi, Tân Bình, nhận xét: “Tôi đã xem một số phim HH VN như Thánh Gióng, Xe đạp... Tôi thấy HHVN hình ảnh không đẹp, thiếu sáng tạo, chủ yếu là những bài học đạo đức rất khô khan.


Xem phim HH nước ngoài như Tom và Jerry, Vượn đốm Marsupilami, Doremon..., các câu chuyện trong phim đều đơn giản. Tính giải trí, hài hước đặt lên hàng đầu. Nhân vật dễ thương, câu chuyện cũng bổ ích và dễ nhớ”. Vâng, chất lượng luôn là hàng đầu, nhưng bên cạnh đó những người trong cuộc cũng có lắm nỗi niềm.


Đạo diễn Hà Bắc (đang làm Truyền thuyết dòng sông Barơnga) bày tỏ: “Làm phim HH đòi hỏi rất nhiều kỳ công nhưng lại không được xem trọng. Lương thấp nên nhiều người bỏ nghề. Đầu ra lại không có, nên làm ra phim cũng không biết đứa con tinh thần của mình đi đâu, về đâu”.


Đạo diễn Đỗ Quang Minh, giám đốc Dofilm (một hãng phim tư nhân nhảy vào lĩnh vực thuộc loại “khó ăn” nhất này), cười buồn: “Khi bắt đầu thực hiện Chuyện khu vườn, chúng tôi đã đến các đài truyền hình để chào hàng nhưng đều không gặp được sự hợp tác. Có đài đồng ý mua phim của chúng tôi chỉ với giá... 20-30 triệu đồng, trong khi số tiền thực hiện gấp bốn đến năm lần như vậy. Quan điểm xem phim HH là phim rẻ tiền là một sai lầm chết người. Nếu có suy nghĩ này thì HH VN sẽ chẳng bao giờ khá lên được”.


Đạo diễn Nguyễn Minh Trí, trưởng xưởng HH của VFC, cho rằng: “Các đài nên dành cố định một khoảng thời gian cho HH VN. Thời lượng này không nhất thiết là mỗi ngày mà có thể hằng tuần, hằng tháng, hoặc nhân dịp hè phát sóng thành một vệt dài... Có như vậy khán giả, nhất là khán giả nhí, mới có thể nhớ đến HH VN nhiều hơn. Muốn vậy, trước tiên cần huy động các hãng phim tư nhân nhảy vào lĩnh vực này mới đủ phim. Chứ không cũng... chết vì không biết lấy đâu ra phim để phát sóng”.


Truyền hình vắng bóng... hoạt hình VN

Khán giả nhí no nê với những bộ phim HH nước ngoài trên các kênh truyền hình cáp như Cartoon Networks, Disney Cartoon... Ngay cả kênh Bibi do VN sáng lập cũng vắng bóng HH VN. Ông Trần Hùng, trưởng phòng chương trình VCTV, cho biết: “Thỉnh thoảng Bibi cũng có phát HH VN nhưng vì quá ít nên chẳng được là bao. Chúng tôi đang tiến hành việc mua bản quyền một số phim HH của các hãng để phát sóng trong thời gian tới”.

HOÀNG LÊ

“Tìm đường sống trong chỗ... chết”!

Trong khi các hãng phim tư nhân khác đổ xô vào sản xuất phim nhựa, truyền hình thì tại sao Dofilm lại làm phim hoạt hình. Quyết định này có quá liều lĩnh?

- Ông Đỗ Quang Minh, giám đốc Dofilm: Chúng tôi đi vô chỗ chết để... tìm đường sống. Thị trường phim truyện VN đã quá chật chội, trong khi đó HH còn đang bỏ ngỏ. Tôi chấp nhận cuộc chơi này.

Nếu khai thác tốt biết đâu chúng tôi sẽ gặt hái thành công. Chúng tôi có lợi thế là có sự giúp sức của người bạn Nguyễn Hữu Tú là một Việt kiều đã học hoạt hình 3D tại Mỹ. Chúng tôi có phương tiện máy móc khá tương đối.

Trong quá trình thực hiện, chúng tôi rất chăm chút chất lượng nội dung. Chẳng hạn, mỗi đoạn phim tạm hoàn chỉnh là tôi cho một vài khán giả nhỏ xem để nhận xét, từ đó sửa chữa làm tiếp. Và cuối cùng chúng tôi có tâm huyết là muốn làm cái gì đó cho khán giả nhí VN...

* Khi nào thì khán giả có thể xem được Chuyện khu vườn - sản phẩm đầu tay của hãng?

- Tập đầu tiên Phát minh của Mít trong loạt phim Chuyện khu vườn của xưởng phim đã hoàn tất và Công ty Vinamit đã mua độc quyền để phát sóng trong nay mai. Đáng tiếc là lịch xếp phim không nằm trong phạm vi quyền hạn của chúng tôi (cười).

HOÀNG LÊ


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=189074&ChannelID=57

Phim hoạt hình 3D Việt Nam đầu tiên được mua độc quyền phát sóng

Thứ Tư, 31/01/2007, 23:08 (GMT+7)

Đó là serie Truyện khu vườn, sản phẩm phim hoạt hình 3D đầu tay của xưởng phim hoạt hình Vinamation thuộc hãng phim tư nhân Dofilm, đã chính thức được công ty Vinamit mua độc quyền, dự kiến tập một mang tiêu đề Phát minh của Mít sẽ phát sóng trên Đài truyền hình TP.HCM trong dịp Tết Đinh Hợi này (mùng 3 Tết). Đây là thắng lợi ngoài chờ đợi của hai chàng trai… liều mạng với hoạt hình 3D.


Đỗ Quang Minh tốt nghiệp lớp đạo diễn khóa 1 trường CĐ SK&ĐA TP.HCM, và Nguyễn Hữu Tú, tốt nghiệp cử nhân ngành nhân chủng học và cử nhân về hoạt hình tại Mỹ, từng làm việc tại Giant Studio - hãng làm phim kỹ xảo 3D hàng đầu Hollywood - kỳ thực không phải những người VN đầu tiên có ý định thực hiện phim hoạt hình 3D “made in Việt Nam”.


Năm 2003, bộ phim hoạt hình 3D đầu tiên của VN ra mắt - Chuyện hai chiếc bình, dài 12 phút, là sản phẩm của hãng phim tư nhân Areka thuộc công ty B&C. Nhưng cửa chưa mở ra thì đã đóng ngay lại: khó cạnh tranh với thị trường phim ngoại cực kỳ phong phú, đa dạng, kỹ thuật cao và hấp dẫn hơn, giá rẻ (đĩa lậu). Do đó, sau sản phẩm đầu tay này, không thấy hãng Areka tung ra thêm sản phẩm nào nữa và sau Areka cũng không thấy có hãng phim tư nhân nào đả động đến thể loại phim hoạt hình, nhất là hoạt hình 3D đòi hỏi những máy móc thiết bị tối tân, đắt tiền.


Chỉ có hai đơn vị có Nhà nước đầu tư - Hãng phim hoạt hình VN và Trung tâm sản xuất phim Hoạt hình thuộc Hãng phim truyền hình VN VFC là dám “chơi” với 3D. Tới nay, với trang thiết bị hiện đại trị giá hơn bảy tỷ đồng, hy vọng ngoài sản xuất phim dùng trong nước còn có thể gia công làm dịch vụ cho nước ngoài, Hãng phim hoạt hình VN mới thực hiện được một phim 3D dài 10 phút 30 giây: Giấc mơ của ếch xanh (thực hiện trong 12 tháng). Khả quan hơn, sau hơn ba năm nghiên cứu công nghệ và đầu tư máy móc, Trung tâm Sản xuất phim Hoạt hình của VFC đã thực hiện được 25 tập phim hoạt hình đầu tiên (Cuộc phiêu lưu của ong vàng, Hiệp sĩ trán dô, Tít và Mít), nhưng chừng ấy cũng chỉ đủ phát sóng trong… một tháng.


Minh và Tú có cùng chung một giấc mơ làm phim hoạt hình VN. Từ hồi lập hãng Dofilm làm tất tần tật các loại dịch vụ liên quan tới phim, Minh dồn tiền để lập xưởng phim hoạt hình. Đang làm việc tại Giant Studio, trở về VN làm thiết kế cho xưởng mây tre lá xuất khẩu của gia đình và bây giờ vẫn đi dạy thêm ở trường RMIT để kiếm sống, Tú cũng dồn tiền cho xưởng phim hoạt hình (Tú chính là người thực hiện cảnh kỹ xảo trong phim Áo lụa Hà Đông). Vinamation của họ quy tụ gần 40 nhân viên là những họa sĩ thiết kế đồ họa trẻ tuổi ở TP.HCM và cũng là studio tư nhân đầu tiên ở TP.HCM dám đầu tư cho hệ thống Motion Capture để thực hiện kỹ xảo 3D (hệ thống quan trọng nhất và cũng đắt tiền nhất trong thiết bị làm phim 3D).


“Khán giả VN vẫn đón đợi những bộ phim VN tử tế, không lẽ gì họ không đón nhận những phim hoạt hình VN tử tế. Những câu chuyện VN, những nhân vật VN bao giờ cũng gần gũi khán giả VN hơn” - Đỗ Quang Minh khẳng định. Truyện khu vườn là một serie câu chuyện về các nhân vật trong hình ảnh trái cây, xây dựng theo tiêu chí “giải trí đi trước, giáo dục đi sau” (trẻ con bây giờ học nhiều quá rồi, xem phim phải được giải trí trước đã!). Theo dự kiến, Truyện khu vườn sẽ thực hiện 1 tập/tháng và sau đó tăng tốc lên 2 tập/tháng. Minh và Tú hy vọng họ sẽ tiếp tục tìm được các khách hàng mua trọn gói đầu ra cho những serie phim tiếp theo, trước khi đủ lực để đến thẳng khán giả.


Theo Thu Thủy - Thể thao & Văn hóa


Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=185129&ChannelID=57

Ba chàng trai hoạt hình: Túi rỗng, hát vang chào ngày mới

13:00:00, 23/06/2007

Cảnh trong phim hoạt hình 3D đầu tiên của Việt Nam - Chuyện của vườn
Ba hoàn cảnh, ba tính cách, cùng "một lứa bên trời lận đận" gặp gỡ nhau, để rồi cùng "ba cây chụm lại" nên một hãng phim hoạt hình 3D đầu tiên của Việt Nam. Một công ty mà đến nay, ba "ông chủ" vẫn oằn vai gánh nợ mỗi tháng 100 triệu đồng, túi luôn trong tình trạng rỗng nhưng vẫn "cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy" và hát vang đón chào ngày mới.

Chuyện của Minh - Người sáng lập


"Giấc mơ hoạt hình Việt đến với tôi từ tuổi thơ. Trong giấc mơ ấy, tôi từng ao ước sẽ có ngày chính mình làm những bộ phim hoạt hình về lịch sử Việt Nam, về những trận Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, về Nguyễn Huệ áo vải cờ đào, về Nguyễn Trãi thao thức vì dân suốt đời, về thiếu niên anh hùng Trần Quốc Toản... Giấc mơ hoạt hình về lịch sử Việt ám ảnh tôi và đến giờ, giấc mơ ấy sẽ còn mãi đến khi nào Dofilm - Vinamation thực hiện được những bộ phim hoạt hình lịch sử 3D mới thôi" - Đỗ Quang Minh nói vậy với đôi mắt sáng bừng nhiệt huyết.



Tú tiếp chuyện các sao trong giới sản xuất phim của Hollywood
Ngày 30.12.2002, chính phủ cho phép mở hãng phim tư nhân thì tháng 1.2003, Minh đi nộp hồ sơ và đến ngày 6.5.2003 thì Dofilm đã ra đời với một khát vọng duy nhất: làm phim hoạt hình Việt bằng máy tính. Mộng mơ nhiều nhưng thiếu thực tế. Kết quả là chỉ còn ngôi nhà trống không mà Nguyên cho mượn làm trụ sở đón chào Minh. Thất bại đến sờ sờ. Minh buồn và suy sụp, nhất là việc những bạn trẻ mình đón về, cho các bạn học nghề làm phim hoạt hình, thuê thầy "ngon" dạy họ, đến lúc họ "có lông có cánh", có kiến thức từ những đồng tiền chắt chiu của Minh, họ bay đi. Giấc mơ dang dở. Bó tay ư? Không! Nhưng bắt đầu lại từ đâu thì chính Minh cũng không biết. Minh chỉ cố gắng duy trì Dofilm dù còn trùng trùng khó khăn. Mãi đến khi Báo Thanh Niên đăng bài về Nguyễn Hữu Tú - chàng trai gốc Việt duy nhất trong ê-kíp thực hiện bộ phim hoạt hình Polar Express của Tom Hank, Minh đã gặp ánh sáng cuối đường hầm.


Từ Báo Thanh Niên, Minh tìm gặp Tú. Còn Nguyên đang sẵn sàng đợi sự hồi phục của Minh. Minh bắt đầu lại mọi thứ. Vinamation ra đời tháng 5.2007, tách ra từ phòng 3D của Dofilm, chuyên sản xuất phim hoạt hình. Minh tâm tình: "Khi nhập thiết bị VICON về Việt Nam, nếu không có bài báo Bầm dập vì hải quan của anh Võ Khối Báo Thanh Niên thì không biết số phận của các thiết bị này ra sao nữa". Giải quyết được chuyện hải quan, khó khăn vẫn chồng chất. Nhưng Minh đã lấy lại niềm tin bởi chính sự nhiệt tình của Tú và sự động viên của Nguyên.


Chuyện của Tú: Tôi muốn được sống với đam mê




Ba chàng trai mê hoạt hình - Ảnh: V.N

Nguyễn Hữu Tú có cái tên Mỹ: Tom Nguyen, nói chuyện bằng tiếng Việt lơ lớ, bởi Tú sống ở Mỹ từ khi 1 tuổi và mới trở về Việt Nam được 3 năm nay. Tốt nghiệp ngành 3D tại AILA - Art Institute of Los Angeles, Tú sở hữu "một kho báu kiến thức" về hoạt hình 3D. Tú là "hành khách Việt duy nhất" trên "chuyến tàu tốc hành đến Bắc Cực" do ngôi sao Tom Hank làm "trưởng tàu". Tú làm "lái tàu" - người vận hành Motion Capture.


Theo bố mẹ về lại quê Việt sau hơn hai mươi năm sống ở xứ cờ hoa, Tú nghĩ là mình sẽ giúp bố mẹ làm tốt công ty sản xuất mành cửa bằng mây tre lá. Thế nhưng, Minh đã tìm đến Tú, đặt vấn đề: "Minh không có tiền để trả cho Tú, chỉ có một giấc mơ muốn Tú chia sẻ. Nếu có thể đồng cam cộng khổ thì...". Tôi nhìn anh chàng sinh năm 1974 nhưng có vẻ rất "măng sữa", hỏi: "Vì sao bạn lại chọn về với Minh mà không phải là nơi nào khác?", Tú cười rất hiền: "Vì cảm nhận được rằng làm với Minh sẽ được sống với lý tưởng, đam mê của mình".


Tú có gương mặt khá điển trai, nụ cười hơi bẽn lẽn. Nói hơi chậm nhưng kiên quyết không "đệm" tiếng Mỹ vào dù tôi đã mở đường: "Nếu thấy bí từ thì cứ chen tiếng Anh". Sống ở Mỹ suốt thời thơ ấu và thiếu niên, hấp thụ nền giáo dục Mỹ, Tú cũng có lối nói chuyện khá thẳng thắn và hài hước kiểu Mỹ. Tôi hỏi với tư cách một người đứng ngoài, một người quan sát, Tú đánh giá thế nào về phim Việt? Tú thẳng thắn: "Đứng ngoài thì thấy phim Việt còn tệ lắm vì thiếu sáng tạo. Có khi xem phim Việt Nam cứ thấy cảnh này quen quá, đã gặp đâu đó, là vì đạo diễn bê nguyên cảnh đó ở phim nước khác vào. Chi tiết trong phim rất ít. Chẳng biết có phải do làm vội cho xong, hay là thiếu đam mê, hay là thiếu tiền, thiếu kỹ thuật nữa...". Một lối nói rất thẳng nhưng cũng rất chân thành. Tôi hỏi tiếp: "Anh thấy phim hoạt hình Việt Nam hiện nay như thế nào?". Tú cười: "Nếu có thật nhiều tiền đi chăng nữa thì hiện nay, điều kiện con người và kỹ thuật của chúng ta chỉ cho phép làm được phim cỡ như Bug's life, Antz. Còn nếu thiếu tiền, ít tiền thì chỉ làm được bằng với Toy Story thôi".


Hiện để đồng hành với Minh, Tú phải đi dạy tại Đại học RMIT để có tiền trang trải chi phí.


Chuyện của Nguyên: Ngôi nhà và bài toán kinh doanh


Lê Hoàng Nguyên sinh năm 1972, sớm đồng hành với khát vọng của Minh, Nguyên đã cho Minh mượn ngôi nhà tại địa chỉ 17/25 Chu Văn An, Q.Bình Thạnh, TP.HCM làm "đại bản doanh". Đến khi Minh làm thuyết khách, kéo được Tú về, Nguyên lại xắn tay áo, đồng hành cùng hai bạn, tình nguyện đứng mũi chịu sào, đi kiếm khách hàng về cho công ty còn non trẻ và chẳng ai chịu biết tới kia. Nguyên than khổ: "Khách hàng chưa biết đến kỹ thuật 3D nhiều, mình ra giá, họ cứ bảo cao. Họ đâu biết chi phí thế nào. Nhưng may là thời gian gần đây, có một số khách hàng biết đến. Tín hiệu của sáu tháng cuối năm hơi lạc quan". Nói là nói vậy nhưng thực chất thì "Đến nay, chúng mình vẫn phải lo mỗi tháng trên dưới 100 triệu đồng". Câu chuyện của chúng tôi chợt bị gián đoạn, khi anh chàng ở công ty kinh doanh máy tính mà bộ ba mua chịu đến nhận tiền trả nợ và đại diện khách hàng đến để ứng trước tiền trong hợp đồng sắp tới của công ty. Và, thế là, Nguyên đã: tay trái nhận tiền ứng trước, tay phải trả nợ. Trên bàn, chỉ còn cái ví lép kẹp trơ mắt nhìn ba "ông chủ".


Túi rỗng, nhưng cả ba lạc quan cười xòa: "Tụi mình tin, Dofilm - Vinamation sẽ sớm vượt qua thời điểm khó khăn này. Nhất định sau Chuyện của vườn, Gia đình của chúng ta và một vài bộ phim nữa sẽ là một phim hoạt hình lịch sử". Ba chàng trai trẻ, ánh mắt rạng ngời, túi không tiền ấy không biết rằng, họ đang là một phần của lịch sử phim hoạt hình 3D Việt Nam. Họ đang là những người đầu tiên sản xuất phim hoạt hình 3D của đất nước này. Vinh dự ấy không phải ai cũng có được. Vậy thì, các chàng trai ạ, hãy căng buồm và đợi gió, thuyền sẽ băng băng lướt đến bến mà thôi!


Chuyện cổ tích ngày nay

Ngày nảy ngày nay, tại hội chợ SIGGRAPH ở nước Mỹ, có hai anh chàng ngắm không chán các thiết bị làm phim hoạt hình 3D. Hai chàng nghèo, giá thiết bị đắt kinh khiếp. Nếu đúng tích xưa, hai chàng sẽ ngồi khóc và Bụt hiện lên hỏi: "Vì sao con khóc?". Nhưng vì đây là chuyện ngày nay nên không có ông Bụt. Hai chàng ném đồng xu, dừng lại ở gian hàng của Công ty VICON, rụt rè: "Tui nói thiệt với ông, tụi tui muốn làm phim 3D lắm nhưng hổng có đủ tiền để trả. Ông cho tụi tui trả góp hé? Hông thôi trả chậm cũng được, để cảm ơn, tui sẽ để tên công ty ông lên phim". Anh quản lý gian hàng mắt tròn mắt dẹp nhìn "hai thằng châu Á" kỳ quặc, hỏi chuyện rồi thấy... thương thương, bèn bảo: "Công ty tui cũng có chiến lược phát triển ở châu Á. Chúng tôi sẽ bán cho anh với mức giá hỗ trợ tối đa nhưng đợi tui hỏi sếp đã". Hai chàng trai cám ơn rối rít rồi... về! E-mail từ VICON báo đồng ý bán với giá hỗ trợ. Một chuyên gia người Mỹ được gửi qua kèm với thiết bị. Ông người Mỹ há hốc mồm khi biết cái giá thấp không tưởng nổi mà VICON bán cho hai chàng Việt Nam này. Câu chuyện cổ tích đời nay này đã làm cho đoàn thành viên Viện Hàn lâm điện ảnh Mỹ gồm các tên tuổi lớn như Curtis Hanson, William Hoberg, Tom Polock đã ngạc nhiên sửng sốt và trầm trồ vì không nghĩ rằng ở Việt Nam lại có xưởng phim hoạt hình 3D với máy móc thiết bị hiện đại như thế.


Nguồn: http://www4.thanhnien.com.vn/Vanhoa/2007/6/23/198065.tno

"Bầm dập" vì hải quan

22:22:00, 22/10/2006
Võ Khối - Lê Nga

Các thiết bị dựng phim hoạt hình của hai "lãng tử" - Ảnh: V.K

Nhìn bề ngoài, có vẻ như những kiểu áp thuế cao, làm khó, bắt bí chủ hàng nhập khẩu (NK)... của cán bộ hải quan đều xuất phát từ "cái chung" là nhằm thu thuế đúng cho Nhà nước.


Nhưng, từ thực tế các vụ việc bức xúc trong thời gian gần đây, xem ra một số cán bộ hải quan đã làm thiệt hại uy tín Nhà nước rất nhiều, đặc biệt khi VN đang bước vào ngôi nhà chung WTO.


Ông Việt kiều và chiếc Mercedes "bị hành"


Cuối năm 2002, gia đình ông Trần Hiệp Trí (Việt kiều sinh sống tại Campuchia) hồi hương về VN. Trong số tài sản mang về có một ô tô Mercedes sản xuất năm 1994. Khi về đến cửa khẩu Xa Mát (tỉnh Tây Ninh), ông Trí làm thủ tục hải quan thì bị yêu cầu "để lại xe và toàn bộ giấy tờ để xem xét". Sau đó, Hải quan Xa Mát kéo xe về Cục Hải quan Tây Ninh (HQTN) nhưng HQTN đã cấp tờ khai NK và trả xe cho ông Trí đem về nhà. Thế rồi ba tháng sau HQTN lại đột ngột buộc ông Trí phải đem xe trở lại lập biên bản "vi phạm hành chính" rồi đưa luôn vào kho niêm phong. Tiếp theo, HQTN ra quyết định xử lý vi phạm hành chính số 116/QĐ-XP-HC9 tịch thu xe của ông Trí. Quá bất ngờ và không đồng tình với quyết định này, ông Trí đã khởi kiện HQTN ra tòa.


Tại phiên sơ thẩm ngày 3.6.2005, TAND tỉnh Tây Ninh đã tuyên hủy quyết định tịch thu xe nói trên nhưng ngày 27.6.2005, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM lại ra phán quyết ngược lại với bản án sơ thẩm, cho rằng "việc tịch thu xe là có cơ sở pháp luật". Đếën tháng 5.2006 thì án giám đốc thẩm kết luận "chưa đủ căn cứ chứng minh ông Trí cố ý vi phạm quy định về NK xe ô tô", đồng thời tuyên hủy quyết định tịch thu xe. Lúc bấy giờ, HQTN trả lại xe nhưng buộc ông Trí phải đưa ra khỏi lãnh thổ VN trong vòng 30 ngày. Ông Trí cũng cam chịu làm thủ tục tái nhập xe trở lại Campuchia, nhưng... mọi chuyện đã quá muộn. Phía Campuchia từ chối vì theo quy định của họ, thời hạn này chỉ có 30 ngày, trong khi vụ việc của ông Trí đến lúc ấy đã kéo dài gần 4 năm! Vậy là sau bao nhiêu phiền muộn rắc rối, giờ xe của ông Trí vẫn "chết dở, sống dở".


Ở đây có điều đáng trách là, bản án giám đốc thẩm phân tích, chính Hải quan Xa Mát đã tự ý đưa xe của ông Trí vào lãnh thổ VN, đến Cục HQTN, chứ không phải ông Trí có hành vi gian dối NK xe. Ngoài ra, theo quy định của Luật Hải quan thì cơ quan hải quan phải tạo điều kiện, cung cấp thông tin liên quan đến việc khai hải quan đối với hàng hóa cho người NK. Trong vụ kiện này, không thấy có bất kỳ tài liệu nào cho thấy Hải quan Xa Mát hướng dẫn, giải thích cho ông Trí biết xe của ông không đủ điều kiện NK để từ chối việc NK.


Nỗi khổ camera


Cuối năm 2005, ông Châu Hiếu Trung (ngụ tại Q.6, TP.HCM) NK lô hàng máy quay camera, mở tờ khai phi mậu dịch và bị Hải quan sân bay Tân Sơn Nhất (TSN) "vịn" lại, 10 ngày sau thì áp giá tính thuế 4.663,3 USD/cái. Đối chiếu với các quy định hiện hành về thuế hàng hóa NK lúc bấy giờ, ông Trung phát hiện mình bị áp thuế quá cao và bất hợp lý nên đã làm đơn khiếu nại. Nhưng cũng phải trầy trật gần nửa năm sau, đến tháng 5.2006 mới được Tổng cục Hải quan giải tỏa, xác định giá tính thuế đối với loại camera trên chỉ đến mức 150 USD/cái!


Mới đây, ngày 9.10.2006, tòa soạn Thanh Niên lại nhận được đơn "thỉnh cầu sự can thiệp" của một công dân ngụ tại Q.Phú Nhuận, TP.HCM là bà Nguyễn Thị Nga. Trong đơn bà Nga cho biết, gia đình của bà có gửi về cho 12 camera, cũng sử dụng băng nhỏ, hiệu Panasonic, giá tính thuế chỉ là 150 USD/cái nhưng cũng bị Hải quan sân bay TSN "vịn" lại và áp thuế 1.166 USD/cái. Tổng trị giá lô hàng chỉ hơn 200 triệu đồng nhưng tổng số tiền thuế phải nộp (bao gồm thuế NK 20% và thuế VAT 10%) lên đến hơn 70 triệu, tính ra một camera phải chịu thuế gần 6 triệu. Bà Nga kêu cứu: "Vì quyền lợi của người dân nói chung và của cá nhân tôi nói riêng, nay tôi làm đơn này thỉnh cầu quý báo hỗ trợ phản ánh giúp chúng tôi để được Hải quan sân bay TSN giải quyết công bằng theo quy định của pháp luật, để giúp chúng tôi sớm nhận lại lô hàng vì bị tạm giữ quá lâu sẽ ảnh hưởng đến chất lượng".


Tả tơi "lãng tử 3D"


Trên hai số báo ra cuối tháng 5.2005 và cuối tháng 3.2006, Thanh Niên đã có bài viết về hai chàng trai trẻ Tom Nguyễn (tức Nguyễn Hữu Tú) và Đỗ Quang Minh (Giám đốc Công ty TNHH hãng phim tư nhân Đỗ Gia) với khát vọng ứng dụng kỹ xảo 3D tạo bước đột phá cho phim hoạt hình VN. Để thực hiện tâm nguyện, Minh và Tú đã quy tụ được một số "lãng tử 3D", thuê một mặt bằng rộng để mở xưởng. Đến đầu tháng 9 năm nay, chia sẻ với khát vọng của con, ba mẹ hỗ trợ tiền cho Tú mua bộ thiết bị làm phim hoạt hình. Cả Tú và Minh đều hớn hở bay ra nước ngoài tìm mua và đưa máy về đến sân bay TSN, tiến hành mở tờ khai hải quan, nộp ngay khoản thuế VAT hơn 100 triệu đồng. Hai "lãng tử" dự trù làm thủ tục hải quan mất hai ngày, thêm hai ngày nữa lắp đặt và sang ngày thứ năm sẽ chính thức khai trương nên gọi điện sang Mỹ mời ba mẹ Tú về dự. Ba mẹ Tú về VN và dành cho con một tuần. Nhưng đến lúc họ phải quay về Mỹ mà các thiết bị máy móc của con vẫn còn kẹt ở hải quan. Mãi đến khi hải quan chịu giải tỏa (sau gần nửa tháng) thì đến lượt Trung tâm kỹ thuật tiêu chuẩn đo lường 3 "cấm không được đưa vào sử dụng" để chờ kết quả giám định!


V.K - L.N


Lãng tử phim trường

Thứ Bảy, 25/03/2006 - 10:06 PM

Tú (đứng thứ nhất, từ trái sang) và ê-kíp đạo diễn, cascadeur... đang chuẩn bị cho một cảnh quay phi thân trong trường quay. Ảnh: L.Đ.L

Hai chàng trai hế hệ 1970, một người là dân tỉnh lẻ, học trường nào cũng không ổn, gõ cánh cửa nào để vào đời cũng bị đá văng. Một người là Việt kiều, lớn lên ở Mỹ, tốt nghiệp hai trường đại học danh tiếng ở Mỹ nhưng từ bỏ giấc mộng Hollywood để trở về Việt Nam. Họ gặp nhau và gắn kết như đôi sam chỉ vì có chung một khát vọng: lôi kéo khán giả ngược dòng thời gian về lịch sử 4.000 năm của dân tộc bằng những lợi thế của kỹ xảo điện ảnh hiện đại.


Minh Dofilm


Danh thiếp ghi: đạo diễn Đỗ Quang Minh, Giám đốc Công ty TNHH Hãng phim tư nhân Đỗ Gia (cạnh đó có logo DOFILM cùng với khẩu hiệu: Khán giả quyết định tất cả). Nhưng điều đặc biệt ở con người này là những chi tiết... chưa bao giờ được in và đóng vào hộp như thế. Đó là cậu con trai út của một gia đình có đến 10 anh em (đều là trai), sinh năm 1972, nói giọng Đà Nẵng mà nhiều người gọi anh thân mật là Minh Dofilm (và cái tên ấy dường như thích hợp với anh hơn là một Đỗ Quang Minh giám đốc trên giấy tờ).


Minh Dofilm có cái miệng rộng hơn những người bình thường nhưng ông trời không bắt nó phải mở toang mà chỉ "vạch một đường cong" vừa đủ cho ngôn từ phát ra mỗi khi nói. Thêm vào đó là một kiểu cười, gần như là khanh khách nhưng lay động đến cả hai mí mắt khiến cho người đối diện phải nhớ. Minh bảo, sau khi anh tốt nghiệp phổ thông ở Đồng Nai, mơ ước của gia đình lúc đó là mong con học lái xe để làm chủ một chiếc xe khách đường dài. Nhưng anh thi vào Trường Nghệ thuật - Sân khấu 2 và học khóa đào tạo diễn viên kéo dài 3 năm. Học xong Minh mới phát hiện ra điểm yếu của mình, là không sửa được những âm quá nặng của "chất Đà Nẵng" nên lặng lẽ bỏ nghề diễn viên để đầu quân vào cascadeur làm người chuyên đóng thế. Rồi qua một thời gian "thương tích đầy mình", Minh cho rằng mình chỉ "máu" chứ không có "tố chất" của một cascadeur, nên cũng rút lui để nộp hồ sơ thi vào Đại học luật. Làm sinh viên luật chưa đầy hai năm thì giấc mơ điện ảnh trỗi dậy, Minh bỏ trường theo học đạo diễn. Mất 3 năm để có tấm bằng đạo diễn, nhưng Minh gõ cửa cơ quan nào cũng không vào được. HTV thì bảo "không có hộ khẩu thành phố", VTV thì chê "chưa phải là bằng đại học", còn Đài truyền hình Bình Dương thì lúc đó dường như... không thể chấp nhận một ứng cử viên xin việc mà cái đầu cạo trọc lóc!


Sự kiện Tom Nguyễn


Minh chạy "lon ton", hầu như bất cứ việc gì cũng làm. Khi phim quảng cáo nổi lên, Minh cũng thử ngồi vào máy viết một kịch bản cho sản phẩm sữa. "Được một triệu đồng, mà tiền gửi xe chắc cũng mất ngần đó, vì phải chạy tới chạy lui lấy tư liệu, chỉnh sửa, trình duyệt không biết bao nhiêu lần. Nhưng bù lại mình được làm đạo diễn luôn phim quảng cáo đó. Và đó là lần khởi đầu suôn sẻ để rồi nhận được nhiều sô lớn hơn", Minh kể lại những ngày đầu của nghề đạo diễn như thế.


Cuối năm 2002, khi tư nhân cũng được phép nhảy vào lĩnh vực điện ảnh thì Minh đã "vắt chân lên cổ" chạy lo thủ tục thành lập doanh nghiệp. Nhưng phải mất 6 tháng sau, đến tháng 5/2003, Dofilm mới được cấp phép hoạt động. "Bầu sữa" lúc bấy giờ là phim quảng cáo, Minh phải luyện "độc chiêu" mới có thể vừa tồn tại trong cuộc cạnh tranh với các hãng khác, vừa phát triển thương hiệu của mình. Cuối năm 2004, đội xe đạp Cảng Sài Gòn một thời tung hoành đã lâm vào cảnh... giãy chết vì không có người nuôi, bỗng nhiên được một ông chủ tư nhân không tên tuổi rước về. Sự kiện ấy gây xôn xao giới thể thao TP.HCM một thời kỳ dài vì nhiều người không tin rằng Minh Dofilm có thể làm tròn chức năng của một "bầu" xe đạp. Nhưng Minh đã kéo được nhà tài trợ Bảo vệ thực vật Sài Gòn và hai năm qua các cua-rơ khoác áo Câu lạc bộ Bảo vệ thực vật Sài Gòn - Dofilm đã ẵm gần như trọn các huy chương vàng của làng xe đạp.


Nhưng xe đạp cũng chỉ là một "cuộc chơi"! Cái chính là đi đến đâu, người ta cũng thấy "ông bầu tóc đuôi gà" ấy lao vào tìm kiếm những tư liệu, sách báo nói về kỹ xảo điện ảnh để tha về. Khi tiếp xúc với chúng tôi, nhiều bạn bè của Minh còn nhớ, ra nước ngoài lần nào với anh thì bao nhiêu tiền "dự phòng" cũng đều bị Minh mượn sạch để ném vào các cửa hiệu sách và máy móc thiết bị 3D. Mùa hè năm 2004, khi Gã Shrek tốt bụng đến Việt Nam và trở thành bộ phim cổ tích hài 3D ăn khách nhất thì cũng là lúc những khát vọng làm phim lịch sử Việt Nam bằng kỹ xảo ấy ở "gã lãng tử" này bắt đầu cháy bỏng. Trong bối cảnh đó thì Tom Nguyễn (tức Nguyễn Hữu Tú), nhân vật được coi là "Người Việt duy nhất trên tàu tốc hành đến Bắc cực"... lù lù xuất hiện.


Minh (bìa phải), Tú (giữa) và đạo diễn Lưu Huỳnh tại trường quay ở Lê Văn Sỹ (quận Tân Bình, TP.HCM). Ảnh: L.Đ.L


Khát vọng phim lịch sử 3D


Minh hẹn chúng tôi lúc 13h ở một trường quay nằm hút sâu trong hẻm trên đường Lê Văn Sỹ, quận Tân Bình, TP.HCM. Khi chúng tôi đến thì thấy đạo diễn Lưu Huỳnh đang đổ mồ hôi cho một cảnh quay của phim ca nhạc. Nội dung bài hát thể hiện cảnh chàng thợ săn giương cung bắn một con chim bồ câu trắng, chim rơi xuống thì hiện nguyên hình là một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng chỉ thấy quay cảnh chàng trai dang tay đỡ một cô gái rơi từ trên cao xuống, thông qua những sợi cáp và áo bảo hiểm của nhóm cascadeur. Ngoài ra, hậu cảnh là một bức tường màu xanh chứ không hề có chim bồ câu và cây rừng gì cả. Minh bảo: "Dofilm nhận sô này nên mình và Tú phải đến xem, để đánh dấu một số vị trí quan trọng trên nền xanh, sau đó mang về lắp ráp cây cối, mây suối và chim bồ câu bằng 3D".


Một đêm, Minh hẹn chúng tôi ở văn phòng Dofilm lúc 20h và cho xem một đoạn 2 phút 11 giây mà anh bảo rằng "đỉnh cao của Dofilm từ khi thành lập đến nay". Đó là một cảnh "chết chìm" của chị Dần, nhân vật nữ chính do Trương Ngọc Ánh đóng trong bộ phim nhựa Áo lụa Hà Đông. Có thể nhận thấy ngay, từ một vài hạt mưa lác đác trên một khúc sông gợn sóng, qua bàn tay của Minh và Tú, cảnh mưa gió bão bùng trên sông nước dẫn đến cái chết của nhân vật trở nên dữ dội, gần với thực tế nghiệt ngã của thiên tai hơn.


Được ngồi trước máy vi tính cùng với Minh và Tú, mới thấy hết khát vọng thăng hoa của họ trên lĩnh vực này. Minh kể lịch sử vanh vách, thậm chí anh còn rành cả con voi mà nữ tướng Bùi Thị Xuân cưỡi có chiếc ngà thế nào; chiếc tàu bị Ngô Quyền đánh chìm được bố trí ra sao... "Người 3D không thể như người thực, nhưng nếu khéo sẽ biến nhược thành ưu, bỏ ngỏ một khoảng trống để khán giả tưởng tượng, người ta sẽ hình dung Thánh Gióng hình hài thế này, Hai Bà Trưng là thế kia, chứ không thể nào như hiện nay, nhân vật lịch sử nào cũng giống... Chi Bảo, Quyền Linh" - Minh lập luận như thế về phim lịch sử 3D và anh nói rằng "sẽ quyết tâm làm hết các nhân vật từ thời dựng nước đến thời Pháp thuộc".


Thực ra, cuối tháng 5/2005, khi phóng viên Thanh Niên phát hiện ra Tú - một thanh niên Việt kiều đã từ bỏ khoản lương 80.000 USD/năm ở một trong những studio lớn nhất của Hollywood để trở về quê hương với hoài bão thực hiện những dự án làm phim Việt Nam - và giới thiệu chi tiết một số thành công của anh trong lĩnh vực đồ họa 3D, trong đó có bộ phim Tàu tốc hành đến Bắc cực (Polar Express), thì hàng chục công ty trong nước đã tìm kiếm Tú để mời về cộng tác. Chàng trai Việt kiều tài hoa (và cả râu ria ngập mặt) ấy đã chấp nhận ở lại với Minh Dofilm, ngoài một khát vọng giống nhau là cùng khai phá mảnh đất chưa từng có dấu chân người cày xới, thì có lẽ cũng còn vì lý do là đã biết quá rõ vị giám đốc tóc cột đuôi gà ấy... lãng tử chẳng thua gì mình. Nhưng để thực hiện khát vọng lớn, cả Minh và Tú đều mong muốn quy tụ những "lãng tử 3D" tài danh khác của Việt Nam hiện còn đang ẩn mình trong các doanh nghiệp nước ngoài hoặc "luyện công" ở một cõi riêng nào đó, để cùng san sẻ kinh nghiệm.


Khi những người lãng tử đã quyết thì dường như không có gì cản được họ!


Võ Khối - Lữ Đắc Long


Người Việt duy nhất trên Tàu tốc hành đến Bắc Cực

22:59:00, 27/05/2005

Tom Hanks hóa thân trong 3 vai diễn khác nhau trong Polar Express nhờ công sức của Giant Studio

Từ bỏ khoản lương hậu hĩnh 80.000 USD/năm ở một trong những studio lớn nhất của Hollywood, Tom Nguyễn trở về quê hương với hoài bão thực hiện những dự án làm phim ở VN.


Xem phim Polar Express (Tàu tốc hành đến Bắc Cực), khán giả khó thể nhận ra Tom Hanks. Anh hóa thân trong 6 vai diễn, chẳng hạn đang là một ông già Noel to lớn, thoắt cái lại nghe giọng nói của anh trong hình dáng một em bé chỉ cao hơn 1m. Có được sự chuyển biến tài tình ấy là nhờ công sức của ê-kíp tạo cử động trên máy tính (Motion Capture), trong đó có sự góp mặt của một người Việt Nam: Nguyễn Hữu Tú (Tom Nguyễn).


Tom Nguyễn trong cơ sở kinh doanh của mình

Nguyễn Hữu Tú mê vẽ và đam mê điện ảnh từ nhỏ. Để trang bị kiến thức điện ảnh, anh theo học 2 trường đại học: University of Southern California (ngành Nhân chủng học) và Art Institute of Los Angeles (ngành Đồ họa 3D). Ngay khi bước chân vào đại học, để rèn luyện kỹ năng, anh "liều mạng" xin việc ở Giant Studio, công ty chuyên làm kỹ xảo 3D cho các phim kinh phí cao và được nhận vào làm việc... vặt. Trong 6 tháng làm việc liên tục 20 tiếng/tuần không lương, anh tranh thủ mua sách về kỹ thuật 3D học thêm. Nỗ lực ấy giúp anh chỉ trong thời gian ngắn được nhận vào làm việc chính thức. Cộng thêm một chút may mắn, anh được tạo điều kiện làm việc và được hướng dẫn bởi những chuyên gia nổi tiếng trong nghề. Thời gian đầu, anh cùng đồng nghiệp làm phần cử động cho nhiều game nổi tiếng như: True Crimes, SWAT 4, X-Men, Jade Empire... Đến năm 2003 và 2004, anh tham gia việc tạo cử động trên máy vi tính cho hai phim The day after tomorrow (đã chiếu tại VN) và Polar Express (bộ phim nổi đình nổi đám ở thị trường Bắc Mỹ mùa Giáng sinh 2004).


Cho đến nay, Nguyễn Hữu Tú vẫn là người Việt duy nhất ở Giant Studio về kỹ thuật Motion Capture. Làm việc ở đây anh có điều kiện tiếp xúc với nhiều diễn viên, đạo diễn, nhà làm phim nổi tiếng như đạo diễn Robert Zemeckis (Forrest Gump, Polar Express...). Trong đó, 6 tháng làm việc chung với ngôi sao điện ảnh Tom Hanks trong phim Polar Express là khoảng thời gian nhiều ấn tượng nhất. Tú kể: "Tôi từng xem nhiều phim của Tom Hanks. Nhưng khi làm việc chung, ông mới thật sự để lại ấn tượng đặc biệt trong tôi. Ông là người sống rất vui vẻ, bình dân, mỗi sáng vào trường quay đều hỏi thăm mọi người. Ông sử dụng ngôn ngữ rất khéo và sâu sắc. Khi nói chuyện với Tom Hanks, bạn sẽ có cảm giác mình đang nói chuyện với nhiều người khác nhau. Nếu hôm ấy ông vào vai cậu bé ăn mày thì cả ngày ông cư xử giống hệt nhân vật đó. Ông xứng đáng là một ngôi sao lớn".


Có lẽ, tính cách của Tom Hanks ít nhiều đã ảnh hưởng đến Tom Nguyễn. Tom Hanks có lần "chịu khó" mua kem cho tất cả mọi người trong xưởng phim cùng ăn, còn Tom Nguyễn cũng từng chạy khắp huyện Long Khánh để mua… chè cho gần 100 nhân viên trong xưởng của mình.

Sau gần 4 năm làm việc ở Giant Studio, Nguyễn Hữu Tú xin nghỉ. "Làm ở đấy chắc chắn tay nghề sẽ được nâng cao nhưng tôi mong được làm những bộ phim của chính mình. Tôi muốn trở thành đạo diễn, làm những bộ phim 3D với kỹ thuật Motion Capture, trước mắt là về những nhân vật anh hùng lịch sử VN". Đó là lý do anh từ chối khoản lương 80.000 USD/năm mà công ty đã nâng lên, chia tay nền công nghiệp phim ảnh Mỹ về Long Khánh, Đồng Nai khoác tạm chiếc áo doanh nhân để lấy ngắn nuôi dài, kiếm vốn làm phim. Tú đang âm thầm chuẩn bị cho dự án thành lập một trung tâm 3D ở Long Khánh, đào tạo và tuyển chọn những học viên giỏi nhất để cùng thực hiện các dự án làm phim 3D. Trước mắt, anh lên kế hoạch tạo một phần mềm về Motion Capture "made in VN" để có thể phổ biến kỹ thuật cho những người VN yêu thích lĩnh vực này.


Nhiều người e ngại rằng Polar Express mới là phim đầu tiên của Mỹ sử dụng hoàn toàn kỹ thuật Motion Capture, thì liệu áp dụng kỹ thuật này để làm phim ở VN có mạo hiểm ? Anh chân tình: "Tôi thấy nhiều bạn trẻ VN rất thích các trò chơi điện tử và say mê thế giới tưởng tượng. Hơn nữa, người VN rất thông minh và chịu khó. Đó là một trong những hấp lực "hút" tôi về nước làm phim. Tôi hy vọng mình như một hạt giống cố gắng hấp thu nhiều điều hay, mới lạ rồi được nảy mầm và sinh sôi trên đất nước mình. Tôi sẽ thực hiện ước mơ của mình với quyết tâm cao nhất".


Lê Phương Anh


Nguồn: http://www2.thanhnien.com.vn/Kieubao/2005/5/28/111132.tno