Một đoàn “sao” nổi tiếng trong giới sản xuất phim của Hollywood đã đến TP.HCM trong 4 ngày 7,8,9 và 10.5. Theo chân họ suốt 4 ngày cũng có nhiều điều đáng nghĩ.
Willam Horberg: chủ tịch hãng Sidney Kimmel, đề cử Oscar các phim nổi tiếng: United 93, Talk to me, Cold Mountain, The Quiet American,. Nhà quay phim Emmanuel Lubezki: 4 đề cử Oscar,. Đạo diễn, biên kịch Phil Robinson: 3 đề cử Oscar,. Đạo diễn phim tài liệu Freida Lee Mock: 1 giải Oscar phim tài liệu xuất sắc nhất cho Maya Lin: A Strong Clear Vision và nhiều giải thưởng khác. Nhà sản xuất Tom Pollock: sản xuất 7 phim, nguyên chủ tịch hãng Universal, hiện là Phó chủ tịch Viện Hàn lâm khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ.
Thế nhưng có một điều trái ngược là phía chúng ta lại không có những câu hỏi thật đích đáng nhằm “moi móc” được những thông tin quý giá từ phía khách ngoại trừ những câu trả lời mang tính ngoại giao. Hầu như họ không có câu trả lời nào cụ thể mà chỉ là những câu nói chung chung và gần như …ai muốn hiểu sao cũng được. Chính thế mà đạo diễn Lê Bảo Trung nói: “Thật ra không nên chờ đợi nhiều ở họ. Đây chỉ là bước đi tiền trạm. Họ tìm hiểu mình mà thôi”.
Theo chân họ suốt 3 ngày, điều mà tôi cảm nhận được chính là khả năng họ sẽ đầu tư vào Việt Nam, sản xuất phim Việt Nam cho người Việt Nam xem. Điều đó cũng đồng nghĩa là “con cá mập” Hollywood sẽ có thể “nuốt chửng” nền điện ảnh Việt bé nhỏ. Tuy nhiên, “sự nuốt chửng” đó cũng mang tính hai mặt và nếu người Việt muốn chống lại việc Hollywood hoá điện ảnh Việt thì chỉ còn cách duy nhất là phải thực sự năng động và mạnh mẽ hơn. Cuộc ghé thăm hãng phim Giải phóng đã diễn ra khá buồn tẻ khi chủ nhà không biết tiếng Anh mà phải qua phiên dịch. Không chỉ vậy, những câu hỏi mà phía chủ nhà đặt ra cho khách thì nhàn nhạt “cổ điển” và đầy tính “ngoại giao” trong khi khách lại tỏ ra hết sức sâu sắc. Họ chia nhỏ người ra thành từng nhóm, hỏi han cặn kẽ từng vị trí một trong nền điện ảnh Việt. Với đạo diễn, họ hỏi “Thu nhập có đủ sống không?”, “Làm phim Việt có khó khăn gì về mặt nội dung lẫn kỹ thuật?”. Với biên kịch, họ hỏi: “Bạn viết như thế nào?”, “số tiền trả cho kịch bản chiếm bao nhiêu % kinh phí sản xuất?”, với nhà sản xuất, họ hỏi: “Phim chiếu bao nhiêu ngày trong rạp? Doanh thu như thế nào? Nhà nước duyệt phim ra sao?”. Với đại diện nhà nước mà ở đây là Sở Văn hoá Thông tin TP.HCM, họ đề nghị: “Nên tôn trọng tự do sáng tạo của nghệ sĩ. Bởi vì họ phải được nói những điều tự trái tim họ thông qua hình ảnh và câu chuyện ấy sẽ là chuyện của chung nhân loại”. Hãng phim tư nhân tỏ ra hết sức năng động. Các chàng trai của hãng Dolfilm nói tiếng Anh như gió, trao đổi đầy tự tin với khách. Hai mươi chàng trai cô gái trẻ măng múa bàn phím và trả lời khách những câu hỏi thú vị. Tất cả khách đều trầm trồ khi nhìn những thiết bị làm phim hoạt hình 3D đắt tiền mua từ Mỹ. Họ khẳng định là Dolfilm chính là nơi mà họ cảm thấy thú vị nhất trong chuyến đến Sài gòn lần này. Với hãng BHD cũng vậy, hai cô chủ trẻ của hãng đường hoàng nói chuyện với khách bằng tiếng mẹ đẻ của khách và những câu đùa vui theo “phong cách Mỹ” được khách tán thưởng nhiệt liệt. Bà Susannah đã hào phóng trao tặng bí quyết viết kịch bản: “Hãy tìm những câu chuyện giản dị nhất trong cuộc sống xã hội của chính nơi mà bạn đang sống và viết nó lại một cách cảm động. Hãy chọn một kịch bản tốt để làm phim. Kịch bản tốt từ nội dung câu chuyện sẽ giúp bạn hạn chế được mức kinh phí do phải dùng những thứ khác để bù lại”. Bà tỏ ra ngạc nhiên khi biết đạo diễn Việt Nam lại làm biên kịch mà lại viết vài chục tập phim trong vài tháng. Lối nói có vẻ khiêm tốn nhưng thực chất lại gần như một lời chê trách bởi đơn giản là vì viết vài chục tập phim chỉ trong vài tháng mà lại viết một mình thì rõ ràng là không thể nào chu đáo và … đảm bảo sự hấp dẫn xuyên suốt được. Có lẽ ý kiến này chính là điều mà các nhà làm phim (truyền hình) của chúng ta cần quan tâm nhất. Vì đơn giản, hiện tại phim truyền hình Việt Nam đang phát triển đến mức khó kiểm soát bởi những kịch bản phim viết dối, viết ẩu, viết cẩu thả và càng về cuối càng đuối dần đến mức khó mà nuốt nổi. Một nổi buồn bên lề
Thật là khó để nói trước một điều gì. Nhưng riêng việc họ “chịu” đến Việt Nam để nghiên cứu thị trường điện ảnh của chúng ta đã là một tín hiệu vui. Dù có thể bên cạnh niềm vui đó là những nỗi lo toan và hoang mang vì chẳng biết sự bộn bề vốn đã có của điện ảnh Việt Nam sẽ có bộn bề thêm hay không? | ||||||||||
Sunday, July 22, 2007
Chuyện bên lề theo chân đoàn làm phim của hollywood
Subscribe to:
Post Comments (Atom)





No comments:
Post a Comment